Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.
ly hôn, anh đã đưa cho cô tất cả tài sản rồi, bất luận là cổ phần của Cố thị hay bất động sản, tất cả tất cả.
Dương Cẩm Ngưng siết chặt tay, trong nháy mắt nghe tiếng đóng cửa, vung tay lên, chén trà trên bàn rơi xuống đất, vỡ tan. Dương Nghệ Tuyền từ phòng sách chạy ra, thấy mãnh thủy tinh vỡ trên mặt đất, đôi mắt đảo tròn, “Mẹ, sao lại không cẩn thận thế.”
Cổ họng cô nghẹn lại, dù cô biết trong đó không bị mắc thứ gì.
“Làm bài tập xong rồi sao?” Cô tự đè nén âm thanh của mình, không muốn hù tiểu nha đầu này.
Dương Nghệ Tuyền gật đầu, lại nhìn xung quanh, giống như tìm người, lại nhìn Dương Cẩm Ngưng cái gì cũng không hỏi.
Dương Cẩm Ngưng phất tay, “Con đi chơi đi, mẹ nghỉ ngơi một chút.”
Dương Nghệ Tuyền nhìn Dương Cẩm Ngưng hồi lâu, gật đầu, nhưng cũng đi lấy chổi đến, cẩn thận quét sạch mảnh thủy tinh trên mặt đất. Sau khi làm xong, cô bé hài lòng nhìn Dương Cẩm Ngưng, “Mẹ, mẹ xem, có phải con quét rất sạch không?”
Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái mình, gật đầu, “Rất sạch.”
Lúc này, Dương Nghệ Tuyền mới vui vẻ đi chơi.
Dương Cẩm ngưng nhìn bóng lưng của tiểu nha đầu, nhíu mày hồi lâu vẫn. Ngay cả đứa trẻ nhỏ như vậy, còn có thể hiểu hiểu những chuyện nhỏ này. Nhưng cô đã lớn như vậy, làm việc vẫn giống như một đứa trẻ. Bất luận làm cái gì, đầu tiên đều lo lắng cho bản thân, sẽ không tự đi hỏi người khác có ẩn tình gì, cũng sẽ không vì người khác mà suy nghĩ. Cô chỉ cần tốt cho mình là được, cho tới bây giờ cũng chưa từng nỗ lực.
Có thể nghĩ rằng cô tùy hứng, đương nhiên cũng rất ấu trĩ, chỉ là thói quen ỷ lại vào một người có thể chấp nhận sự hư hỏng của mình, nhưng đột nhiên có một ngày, cái người đó không thể chấp nhận, vậy sự tùy hứng này phải làm sao?
Cô cắn ngón tay mình, giây phút này, ngực cô đau nhói.
Để em đi trước
Edit: 4ever13lue
Beta: Lee, Sahara
Mộ Song Lăng nhanh gọn báo lịch làm việc, bao gồm cả mấy cuộc họp, cùng với hội đồng thương lượng nội dung, lại có cả bữa tiệc từ thiện buổi chiều của chính phủ với hội từ thiện. Mộ Song Lăng nói xong, liền đánh giá Cố Thừa Đông ngồi ở đối diện cô, sắc mặt anh vẫn không có gì thay đổi, khiến cô rất hoài nghi rốt cuộc anh có nghe cô nói chuyện hay không. Dừng lại vài giây, cô mới đặt tập văn kiện đến trước mặt Cố Thừa Đông, “Mấy người hợp tác trước đây, đều cùng nhau yêu cầu ngưng hợp tác hẳn, đây là tư liệu tôi đã chỉnh lý ra.”
Cố Thừa Đông nhìn lướt qua văn kiện này, tay không có động tác nào, không có chút hứng thú nào liếc nhìn, “Đúng trình tự pháp lý là được.”
Chẳng hề tỏ ra có ý định đi cứu vãn những tổn thất này, e là tổn thất lớn nhất cũng là đã lãng phí thời gian mà thôi.
Mộ Song Lăng nhíu chặt mày, hoàn toàn không giải thích được thái độ bình tĩnh đó của anh, hơi nghi hoặc, cho dù anh đã có sắp xếp, nhưng nên khiến đối phương phải bồi thường vi phạm hợp đồng mới đúng chứ, nhưng anh lại cứ im lặng.
Cố Thừa Đông gật đầu, “Cảm ơn cậu đã cung cấp tin tức.”
“Thừa lời.” Kỷ Chính Nham tức giận, “Cậu nói xem sau khi cậu rời khỏi, tôi tổn thất bao nhiêu hả? Tên lòng lang dạ sói, nhanh như vậy lại quên ai là người đã thu nhận cậu khi cậu nghèo túng à.”
“Đại ân không cần nói cảm ơn, không phải cậu nói thế sao?” Cố Thừa Đông nở nụ cười.
Kỷ Chính Nham lắc đầu, “Tôi nói mấy người này, thật là làm cho người ta mở mang kiến thức, đã từng là anh em tốt, giờ lại….”
“Đây mới là cách phòng bị tốt nhất, đặt lợi ích lên trên.” Cố Thừa Đông vẫn không cảm thấy bất ngờ, anh tuyệt đối hiểu cách làm hiện tại của Cố Kế Đông, hơn nữa đấy không phải là chiêu duy nhất. Cố Kế Đông cũng sẽ không làm quá mức, sẽ dùng cách bình thường nhất, đi chứng minh anh ta đích thực là người quản lý công ty tốt.
Trong máu của người đàn ông, trời sinh có tính cạnh tranh, nhất là khi thấy đối thủ xứng tầm.
Cố Thừa Đông ngắt điện thoại, tiếp tục ngồi trên ghế xoay, âm thầm suy tư….
Liên tục mở mấy cuộc họp, sau đó anh mới tạm nghỉ. Mộ Song Lăng nhìn chằm chằm Cố Thừa Đông, anh không nói nhiều lắm, nhưng mỗi câu nói ra, tuyệt đối đều là trọng điểm. Người như vậy, phải giữ lực chú ý tập trung cao độ, đại não lúc nào cũng bị buộc chặt, tư duy nhanh nhẹn, trật tự chính xác. Cô mở một cái khác, một người đàn ông thành công, cần các phương tiện để nỗ lực, một người đàn ông gây dựng thành công sự nghiệp, có đúng hay không càng phải nỗ lực rất nhiều? Cố Thừa Đông là như vậy, một người đàn ông như thế….
Rời khỏi phòng họp, Cố Thừa Đông dường như nghĩ gì đó, đột nhiên liếc nhìn cô một cái, khiến cô cảm thấy quái lạ.
Mộ Song Lăng cùng Cố Thừa Đông đến bữa tiệc từ thiện thiếp theo, c