Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.
có một ngày anh sẽ đứng trước mặt mình, còn cô sẽ nói cho anh cô đã vì anh sinh một đứa con, một đứa con gái rất khả ái, chỉ là rất đáng tiếc, con gái lớn lên không giống anh gì cả.
Toàn bộ những gì trong tưởng tượng đều bị hiện thực đánh vỡ. Vô luận cô tỏ ra tự tin ung dung thế nào thì vẫn không thay đổi được thực tế, cô không biết thái độ của anh là gì, không biết anh đối với cô thế nào. Khi cô còn đang đau đầu nghĩ cách tạo bất ngờ báo cho anh biết anh có một đứa con thì anh đã biết rồi, hơn nữa, lại còn tỏ ra rất dửng dưng.
Con, cũng không thể đem anh lập tức trở về bên cô để họ trở thành một gia đình trọn vẹn, cô không có lợi thế gì cả.
Cô đi đến bên cạnh Cố Thừa Đông, cố gắng bình tĩnh một chút, “Cảm thấy nhà thế nào?”
Chỗ này chủ yếu là khu nhà đông người, náo nhiệt, cô không muốn sống cô đơn một mình, khiến bản thân từ từ trở thành một đúa hoa điêu tàn, sự tịch mịch ấy có sức đả thương người rất lớn.
Phòng ở rất ngăn nắp sạch sẽ, nhìn ra được chủ nhân bình thường luôn quét trước cẩn thận. Đồ đặc để tương đối cao, hắn là ngăn con tùy ý đùa giỡn làm vỡ. Vật trang trí trong phòng tinh xảo, chủ nhân hắn là có lòng tin và hi vọng với cuộc sống.
Ánh mắt anh rơi trên người Dương Cẩm Ngưng, “Cũng tạm.”
Chén trà trên bàn còn tỏa hơi nóng, ánh mắt anh rơi vào cái chén, vẫn chưa uống, chỉ là im lặng ngồi trên sô pha. Sô pha có đặt hai cái gối ôm, và sô pha cũng không phải là nguyên bộ, mà là tự mình trang trí. Trước đây anh cũng không biết cô còn có sở thích này, là anh không hiểu cô.
Dương Cẩm Ngưng cắn môi mình, bi ai phát hiện bọn họ không có gì để nói với nhau, chủ đề duy nhất có lẽ chỉ là về đứa con mà thôi. Chuyện quá khứ, cô làm sao có thể mở miệng nói đó chỉ là một phút tức giận, mong anh hiểu cho? Sau đó bọn họ có thể trở lại như trước đây? Mấy năm này cũng không phải bọn họ xa cách trong nháy mắt, huống hồ giữa bọn họ còn không thoải mái như xưa nữa.
Thấy cô dường như không có gì muốn nói, tay hắn chỉ gõ gõ trên bàn trà, “Vì sao?” Ành mắt chậm rãi đặt trên người cô, không có mang theo tâm tình gì khác.
Dương Cẩm Ngưng cau mày, hơi nhăn mặt, cô hiểu ý anh, “Không biết.”
Anh muốn hỏi cô vì sao trong tình huống đó lại phải sinh đứa nhỏ này.
Cô cũng không biết, chỉ là cô muốn sinh, dùng loại hành vi ngu xuẩn này để chứng minh một thứ gì đó.
Ánh mắt Dương Cẩm Ngưng từ từ dịu dàng chuyển sang giận dữ, sau khi xác định được lòng mình, cô mang theo sự kiên trì, “Nếu như lúc đó tôi nói cho anh, anh có muốn tôi sinh con ra không?”
Nếu như anh có thể muốn giữ lại đứa con này, cô sẽ mượn cớ cự tuyệt ly hôn, vì sao cần mượn cớ, bởi vì cô chính là người như vậy, không có lối thoát thì tình nguyện sai đến cùng.
“Dương Cẩm Ngưng, cô kể chuyện này với tôi, không cảm thấy buồn cười sao?” Cố Thừa Đông cười nhạt một tiếng, ánh mắt nhìn về phía cô cũng lạnh đi. Anh không phải là thánh nhân, vì thế cũng sẽ mang hận.
Cô tất cả đều là giả tạo, kết hôn với anh là giả, sống tốt cùng anh là giả… Nếu tất cả cảm tình đều là giả vờ, vậy thì sinh con cho một người đàn ông như vậy làm gì? Sở dĩ anh không nghĩ đến cô sẽ mang thai, cho dù có, với tính cách của cô, liệu sẽ giữ lại đứa nhỏ? Hay là sẽ bỏ đi sau đó vui vẻ…
Dương Cẩm Ngưng thở một hơi thật dài, cũng phải, ai sẽ tin rằng khi đó thật sự là cô muốn sinh hạ đứa nhỏ này?
Cô cười cười, ngữ khí cũng trở nên tùy ý, “Tôi chỉ là muốn thôi, đứa nhỏ cũng là có một nửa của anh, dù sao nếu không có anh, tôi cũng không có cách nào mang thai, không phải sao? Cho nên sinh hay không cũng nên báo cho anh một tiếng, đỡ phải ngày đó anh trở về phát hiện tôi chưa qua sự đồng ý mà xóa sạch con của anh, sau đó tìm tôi liều mạng. Nhưng mà tôi không gọi được cho anh, không báo với anh được, tôi cũng rất do dự. Tôi đương nhiên do dự, sinh một đứa nhỏ không có cha, tôi phải một mình nuôi, thậm chí nó có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Thời gian do dự chờ anh có hơi lâu quá. Lần đầu tiên mang thai mà, không có kinh nghiệm, kết quả đứa nhỏ lớn rồi, lấy ra không tốt, tôi lại sợ chết, nên đành sinh ra.”
Cô đang nói cho anh, đều không phải cô muốn sinh, chỉ là không có cách nào, vừa vặn không có cách nào cho nên phải sinh ra.
“Những điều này còn ý nghĩa sao?” Nụ cười trên môi Cố Thừa Đông có vài phần giễu cợt.
Con đã sinh ra, lại truy hỏi làm sao sinh ra, vốn chẳng có tác dụng gì cả, vậy m