Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2368 lượt.

có thể đoán ra anh đang dặn cô y tá kia nhẹ nhàng kẻo con bé tỉnh giấc.
Y tá gật đầu, Cố Thừa Đông đè chổ tiêm, đề phòng chảy máu.
Dương Cẩm Ngưng đứng yên tại chỗ một lúc rôi mới đi lên trước.
Cố Thừa Đông ngẩng đầu, nhìn thấy cô…
Phụ nữ đều thích chưng diện, cô cũng vậy. Nhưng mà lúc này cô đang ở trong bộ dạng tóc tai rối bù, có lẽ là do vội vàng chạy tới đây.
Cố Thừa Đông nhếch miệng, ý bảo cô qua ôm con.
Dương Cẩm Ngưng khó hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Cố Thừa Đông khẽ vận động chân mình, ngồi lâu quá khiến chân tê mỏi.



Xin mời đi


Edit: 4ever13lue
Beta: Sahara


Dương Cẩm Ngưng ôm con ra khỏi bệnh viện bắt taxi, không biết là anh lái xe đi, Cố Thừa Đông tựa hồ cũng quên chuyện này, ngồi vào xe taxi.
Vừa vào xe, anh liền nhắm mắt, có vẻ như rất mệt mỏi.
Tài xế nhìn bọn họ một nhà ba người, tươi cười hỏi: “Con bị bệnh sao? Giờ trẻ con được chiều chuộng quá, vừa hơi chút bệnh liền khiến cho cả nhà rối tung lên…”
Để tài xế không thấy xấu hổ, Dương Cẩm Ngưng cũng nói vài câu, chứ để một mình anh ta độc thoại chắc sẽ ngại.
Bé con ngủ, người lớn cũng ngủ, Dương Cẩm Ngưng ngồi trên sô pha cười ngây ngốc.
Điều khiến cho Dương Cẩm Ngưng bực mình là lúc tiểu tử kia tỉnh dậy, thấy Cố Thừa Đông, nhất định đòi đi theo anh. Không làm được gì Cố Thừa Đông, cô chỉ thầm mắng con nhóc kia trong lòng, mới được ăn ngon mặc đẹp đã quên mất mẹ ruột rồi… Cô nhìn Nghệ Tuyền, hỏi: “Con không định đi học hả?”
Cô bé hoàn toàn không hiểu mẹ đang có thái độ gì, chỉ nhíu mày nhìn Cố Thừa Đông: “Ba, con muốn về với ba.”
Cố Thừa Đông nhìn Dương Cẩm Ngưng, vẻ mặt cô như thế bị người ta bỏ rơi, nhịn không được thở dài, “Vì sao?” Vừa nói vừa vuốt đầu Nghệ Tuyền, anh dường như thường hay làm động tác này.
“Túi xách của con ở đấy.” Tiểu tử kia nhướn mày, đưa tay lên tính, “Bút cũng ở đó, quần áo cũng ở đó, còn có một đôi vớ…” Suy nghĩ hồi lâu, lại muốn nói ra gì đó, “Con phải tự mình đi lấy đồ.”
Khóe miệng Cố Thừa Đông mỉm cười, tâm tình Dương Cẩm Ngưng cũng tốt lên. Con gái cô vẫn không quên người mẹ này.
Dương Cẩm Ngưng đưa mắt liếc Cố Thừa Đông, “Để ba trực tiếp đưa tới đây, con không không cần đi đi lại lại.” Nói xong, cô lập tức chạy đến, ôm lấy con gái, giống như rất sợ bị người ta đoạt mất.
Cố Thừa Đông thấy vậy cũng chẳng biết phải nói gì, nhưng tâm trạng rất thoải mái, chính anh cũng không phát hiện ra mình đang cười.
Mộ Song Lăng đứng trước giường bệnh, nhìn chằm chằm người đàn ông lớn tuổi đã trải qua bao nhiêu tang thương này, đáy lòng không khỏi thở dài. Cho dù là một người đàn ông thành đạt, dù cho tiền tài vô số, dù cho được người khác ngưỡng mộ, cũng bị năm tháng ăn mòn, vẫn không thể không cúi đầu. Lúc trước, Mộ Song Lăng đã đến gặp bác sĩ tìm hiểu về bệnh tình Khưu Thịnh Danh, vẫn may, giải phẫu lần trước thành công, tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng là được, không có vấn đề gì.
Một tin tốt lành, chí ít người đàn ông này không cần tiếp tục chịu đựng.
Cô đi lấy thuốc, lúc Khưu Thịnh Danh tỉnh lại, cô đỡ ông ngồi dậy rồi đưa thuốc cho ông uống.
Đặt cái cốc sang một bên, Khưu Thịnh Danh lau miệng, lúc này mới nhìn Mộ Song Lăng, “Sau nó không đến cùng con?”
Mộ Song Lăng đương nhiên hiểu ý ông đang nói đến Cố Thừa Đông, không muốn để ông thất vọng, cô cười nói, “Thời gian này, công ty tương đối bận, hơn nữa có người dường như vẫn nhắm vào công ty, anh ấy không có thời gian tới nơi này… cho nên…”
Khưu Thịnh Danh khoát khoát tay, ý bảo cô không cần nhiều lời. Cố Thừa Đông vì sao mà không đến, đáy lòng ông biết rõ, nhưng là không muốn nói trắng ra mà thôi.
“Gần đây hai đứa thế nào?” Khưu Thịnh Danh vẫn muốn tác hợp Cố Thừa Đông và Mộ Song Lăng, trong đó đương nhiên là có tư lợi, vì Mộ Song Lăng vào “Thịnh Ân Quốc Tế” đã lâu, biết được không ít cơ mật của công ty. Từ đầu, Khưu Thịnh Danh vẫn coi Mộ Song Lăng như con gái mình, cho nên không có dè chừng, không ngờ sau này lại gặp phải sơ suất như vậy. Cho dù có sự tính toán chi li như vậy, nhưng Khưu Thịnh Danh cũng phải thừa nhận, ông đối với Mộ Song Lăng rất hài lòng.
Mộ Song Lăng cười, “Anh ấy có vẻ không thích chuyện cha quyết định việc hôn lễ, từ sau hôm cha tuyên bố, anh ấy có vẻ xa cách.”
Lời Mộ Song Lăng nói là thật, cô không có dự định che giấu.
Khưu Thịnh Danh lại nói, “Có khi con gái chủ động cũng không có gì không tốt.”
Mộ Song Lăng thở dài. Ông vẫn không có