Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
̣i, hào hứng đi theo Cố Thừa Đông lên gác. Lúc đứng trong thang máy, thấy ba ấn nút, cô bé cũng đòi ấn. Cố Thừa Đông không cho cô bé ấn, cô bé lập tức nhìn chằm chằm anh không nói chuyện.
Tiểu quỷ này đúng là tính tình cổ quái. Cố Thừa Đông kết luận.
Nghệ Tuyền không hề lạ nhà, ngày đầu tiên vô cùng vui vẻ, được Cố Thừa Đông đưa ra ngoài mua rất nhiều đồ ăn. Cô bé dường như muốn ăn hết những gì mà thường ngày không được ăn, mua cho cô bé thì cô bé lập tức cười, không mua thì mặt sẽ ỉu xìu.
Nghệ Tuyền chỉ ở lại mấy ngày nên Cố Thừa Đông cũng không thuê bảo mẫu, đành phải đi đâu cũng đưa cô bé theo. Ở công ty có việc, anh không dám để bé ở nhà một mình, đành dặn dò bé kĩ, đến nơi không được đụng chạm chảy nhảy lung tung.
Kết quả…
Tiểu quỷ lôi giấy tờ trên bàn làm việc ngồi xuống đất hí hoáy vẽ, lúc sau lại vê viên bản thiết kế thành nắm, rồi lại lấy túi giấy đựng tài liệu kê xuống mông để ngồi.
Cố Thừa Đông bị con gái chọc tức. Lúc thấy sắc mặt anh sa sầm lại, cô bé còn nhìn anh bằng ánh mắt vô tội. Cuối cùng anh đành phải vạch ra một giới hạn: “Không được đi qua chỗ này, con chỉ có thể ngồi ở đó chơi.”
Tạm thời thỏa hiệp, tiểu quỷ gật đầu.
Giải quyết công việc xong, Cố Thừa Đông day trán. Trong phạm vi chơi đùa của Nghệ Tuyền, ghế dài, ghế tựa đều xiên xẹo lệch lẹo, trên mặt đấy rơi đầy giấy, còn cô bé đang ngồi tô tô vẽ vẽ… lực phá hoại đúng là không hề tầm thường.
Thấy con gái như vậy, Cố Thừa Đông bất giác mỉm cười.
Vẽ xong tranh, Nghệ Tuyền đứng dậy giơ lên: “Ba, con vẽ đẹp không?”
“Con mang lại gần đây cho ba xem.”
Dương Nghệ Tuyền lắc đầu: “Ba bảo con không được ra khỏi chỗ này mà.”
Cố Thừa Đông thở dài bất lực: “Con vẽ cái gì thế?” Đen thui một mảnh thế kia.
“Vẽ ba mà!”
Cố Thừa Đông: “…”
Mộ Song Lăng vừa vào liền trông thấy cảnh tượng trong này làm cho hoảng sợ. Cô nhìn Nghệ Tuyền, lại nhìn Cố Thừa Đông: “Anh làm bố thật là thất bại!”
Cố Thừa Đông cũng thấy đúng: “Lúc người khác mất mặt, lẽ ra cô nên làm bộ như không thấy mới phải!”
Mộ Song Lăng bật cười, đặt tập văn bản lên bàn cho Cố Thừa Đông ký.
Cô liếc nhìn Nghệ Tuyền, không kìm được đi đến bên cạnh cô bé: “Con tên gì?”
Tiểu quỷ nhìn Mộ Song Lăng, không nói gì.
Ồ, lãnh đạm quá nhỉ? Mộ Song Lăng sửng sốt: “Lúc người lớn hỏi, con không trả lời là không lễ phép đâu nhé, trẻ con không lễ phép thì cô giáo sẽ không yêu, sẽ không phát phiếu hoa đỏ cho con!”
“Con thích phiếu hoa hồng!”
“…” Mộ Song Lăng hít sâu, “Sao vừa nãy không trả lời cô?”
“Mẹ nói không được nói chuyện với người lạ!” Nghệ Tuyền tiếp tục vẽ tranh.
“Mẹ con nói sai rồi.”
Tiểu quỷ tức giận: “Mẹ không sai! Mẹ nói gì cũng đúng!” Cô bé trừng đôi mắt tròn xoe, “Cô mới nói sai, còn nói con không lễ phép. Con không chơi cùng cô!”
Người lớn mà còn bị một con bé con bắt nạt? Mộ Song Lăng nín nhịn, hỏi tiếp: “Vì sao mẹ con nói gì cũng đúng?”
Tiểu quỷ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Vì mẹ đẹp!”
Mộ Song Lăng bật cười, chạy tới trước mặt Cố Thừa Đông: “Anh xác định đứa trẻ này di truyền gene của anh chứ?”
Cố Thừa Đông đưa tập văn bản cho Mộ Song Lăng: “Cô có thể đi ra được rồi”
Cố Thừa Đông thở dài, nhìn con gái đang nghịch, hình như cô bé rất thích xé giấy… Anh không kìm được lắc đầu.
Kí sự bệnh viện.
Edit: Chilli Mai
Beta: Sahara
Cố Thừa Đông lần đầu tiên trong đời phải bó tay như thế, biết rõ ăn đồ nóng, lạnh luân phiên sẽ không tốt, nhưng nhìn thấy ánh mắt thèm khát của con bé, anh từ chối không được. Thế nên hiện tại mới có bữa lẩu thịnh soạn này.
Cố Thừa Đông thật khinh thường bản thân, mặc dù không có kinh nghiệm nuôi dưỡng con cái, nhưng trước đây đã từng nghe bao nhiêu vụ cha mẹ không nuôi con tốt, lúc đó anh nghĩ nhất định phải giáo dục con mình thật tốt, không thể cái gì cũng chiều theo con, cái gì cũng phải có mức độ. Nhưng mà lúc này, anh không có cách cự tuyệt bất luận yêu cầu gì của con.
Anh phải tự kiểm điểm lại bản thân.
Dương Nghệ Tuyền được ăn nhiều nên rất vui, cầm đôi đũa khuấy đảo nồi lẩu, rồi lấy một cái muôi lớn vớt thức ăn lên, không hề cần ba giúp. Cố Thừa đông nhìn con gái mình, tỏ ra hài lòng, tốt, con bé đang bắt đầu tự lập.
Cố Thừa Đông rất nhanh chóng được nếm mùi thất bại của mình.
Ban đêm, tiểu quỷ bị tiêu chảy, vừa khóc vừa kêu đau bụng. Cố Thừa Đông lập tức trở dậy, ôm lấy con gái vừa vỗ về vừa . Sau khi hõi rõ ràng, anh vừa mặc quần áo vừa gọi điện thoại. N