Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.
được?”
Xem vẻ mặt của anh, cô cảm thấy rất vui, rốt cục hòa nhau một ván. Hiện tại cô nghĩ thông suốt rồi, cô sợ cái gì, dù sao cũng không phải chia tay sống không nổi nữa. Trên đời này, phụ nữ chạy theo tình yêu sẽ không điên, không chết, nhưng chỉ biết theo đuổi duy nhất một thứ là tình yêu thì nhất định sẽ phát điên, Cho nên phải tìm cho bản thân một thú vui nào đó, kể cả là công việc hay sở thích, như vậy dù không có đàn ông và tình yêu, bản thân cũng không đến nổi thất bại.
Cô nhìn theo anh, chậm rãi nở nụ cười.
Nghệ Tuyền hết nhìn Cố Thừa Đông rồi lại nhìn Dương Cẩm Ngưng, sao đó bĩu môi, “Bảo con câm miệng, ba mẹ lại nói, thật không công bằng.” Hết sức không công bằng, hết sức bất công, “Con cũng muốn khâu miệng ba mẹ lại.”
Bầu không khí gượng gạo tiểu quỷ này đánh vỡ.
Sau khi ăn xong, cô bé đem món quà mình mua ra tặng cho Cố Thừa Đông, vẻ mặt cực kì lấy lòng. Dương Cẩm Ngưng đánh giá! Nhưng lúc thấy món quà thì Dương Cẩm Ngưng chỉ cười nhạt không nói, có tặng cho cô, cô cũng không thèm.
Tiểu quỷ có lẽ đã từng thấy Cố Thừa Đông hút thuốc, nên mới mua một cái bật lửa. Đừng hi vọng cái bật lửa kia có gì tốt, là một cái bật lửa rất bình thường, bởi vì rất nhiều nơi bán bật lửa này, năm đồng một cái.
(eo, ước chi Nghệ Tuyền là con mình ^^)
Tiểu quỷ rất sợ Cố Thừa Đông không thích, lập tức giải thích, “Con phải dành tiền ăn kẹo Alpes để mua đấy.” Của ít lòng nhiều… Nha đầu kia nháy mắt, đặc biệt nghiêm túc. Cô bé rất muốn ăn kẹo đó, nhưng không đi ăn, vì còn mua cho ba cái bật lửa.
Cố Thừa Đông cầm bật lửa trong tay, cảm thấy nên giữ cẩn thận, chờ đến khi tiểu nha đầu này lớn lên sẽ lấy ra cho nó xem. Đây là lần đầu tiên con gái tặng quà, cái này tương đối thú vị.
Dương Cẩm Ngưng đi đến bên hai bố con họ, tận lực nhìn chiếc lắc trên chân mình. Quà tặng của cô rất tối, vừa đẹp vừa dùng được, đặc biệt thích hợp với cô.
Nhưng nha đầu kia không thèm nể mặt mẹ mình, liếc mắt nhìn mẹ một cái, “Cái kia của mẹ là tiền của bà ngoại mua”, ý là không thể coi như quà của cô bé.
Dương Cẩm Ngưng tức giận, dừng bước, nhìn con gái của mình, “À, nhưng mẹ thấy chiếc lắc này rất đẹp, với lại rất quý.”
Nha đầu kia cứ cố lý sự, “Mẹ từng kể cho con nghe một câu chuyện còn gì. một phú ông quyên góp một trăm vạn, và một người nghèo chỉ có một trăm đồng nhưng quyên góp cả một trăm đồng. So sánh hai người với nhau, rõ ràng một trăm đồng của người nghèo vẫn là cao thượng hơn. Như thế, cái bật lửa này của ba dù không đáng bao nhiêu tiền nhưng mới là cao thượng.” (eo!!!)
Dương Cẩm Ngưng lười chẳng muốn sửa cách dùng từ sai của con gái, cô cười: “Bây giờ mẹ thay đổi ý kiến rồi, mẹ nghĩ người quyên một trăm vạn kia cao thượng hơn.”
Nha đầu nhíu mày, vẫn không hiểu liền hỏi lại, “Vì sao?”
“Con nghĩ lại xem, người quyên một trăm vạn, có thể xây dựng vài trường tiểu học, cho nhiều trẻ em có thể đọc sách, người quyên một trăm đồng kia có thể giúp được bao nhiêu người?”
Nha đầu kia hình như suy nghĩ hồi lâu, tìm không được lý do bác bỏ câu nói của mẹ, sau đó cô bé nhìn Cố Thừa Đông, “Ba, sau này con sẽ kiếm tiền mua quà tặng đắt tiền cho ba.”
Dương Cẩm Ngưng thật muốn nôn ra, cô là người sinh con nha, thế mà con cô lại muốn mua quà cho người khác.
Cố Thừa Đông vuốt đầu con gái, “Ngoan, ba sẽ đợi, không được thất hứa.”
Nha đầu kia có một điểm lạ là, đáp ừng rồi sẽ làm được, đây mới là chuyện tốt của con gái.
“Vậy con phải học thật giỏi.” Cố Thừa Đông liền mở miệng.
“Vì sao ạ? Mẹ nói kiếm tiền và học hành không có liên quan.”
(ặc, chị Ngưng dạy con hay đáo để!!!)
Cố Thừa Đông liếc nhìn người phụ nữ kia, cô trốn rất nhanh, giả vờ không nghe thấy. Cố Thừa Đông hít sâu, ngồi xuống trước mặt con gái, “Bởi vì học cũng là một lựa chọn. Cũng giống như đường đi, có nhiều con đường khác nhau để đi, nhiều hướng để lựa chọn, không phải rất tốt sao?”
Nha đầu kia cái hiểu cái không, nhưng vẫn gật đầu.
Hai bố con nói chuyện một lúc, trẻ con vẫn cứ là trẻ con, nói chuyện với người lớn lâu rồi cũng sẽ sốt ruột muốn đi chơi. Cố Thừa Đông dặn con cẩn thận rồi để con đi chơi. Trẻ con bây giờ, thì thích chơi đùa, chỉ cần không quá trớn, thật ra đều rất tốt.
Dương Cẩm Ngưng đứng ở trên ban công sấy tóc, gió thổi tóc cô bây loạn xạ, nhưng cô cực kỳ thích cảm giác này. Cả người thật thoải mái, hơn nữa tâm trạng cũng tốt.
Cố Thừa Đông đi đến gần cô liền dừng lại, tựa lưng vào tường, nhìn cô, vẻ mặt không biểu cảm.
Như có từ trường hấp dẫn, Dương Cẩm Ngưng quay đầu lại, mỉm cười.
Thấy anh bất động cũng không có biểu cảm gì, cô bèn đi vào nhà, lấy ra cái mũ. Ý nghĩ này xuất hiện khi cô nhìn thấy một anh chàng đẹp trai, lúc ấy cô nghĩ không biết Cố Thừa Đông đội mũ vào trông sẽ như thế nào, có phải rất hấp dẫn hay không?
Nhưng cô k