Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2200 lượt.

́c hơn cô một chút.
“Anh vì sao không tin có khả năng này?” Dương Cẩm Ngưng thử đả động anh, “Có phải sẽ thấy rất hãnh diện vì có phụ nữ tới cướp hôn hay không?”
“Anh đang nghĩ” Cố thừa Đông dừng một chút. “Trong đầu em rốt cục chứa cái gì…”
Dương Cẩm Ngưng lại nằm xuống, người này và cô chắc chắn không phải người cùng hành tinh. Sau một lát im lặng, Dương Cẩm Ngưng rốt cục quyết định ngủ, nhưng cô không ngủ được, có vài chuyện trong quá cứ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Đột nhiên mở mắt, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc, “Anh có còn nhớ anh đã từng nói với em một câu?”
“Câu gì?”
“Anh nói: “Đây là thái độ của em đối với Suzie?”, lúc đó trong tay em mà có dao, nhất định em sẽ đâm anh.” Chuyện đã qua lâu nhưng cô vẫn canh cánh trong lòng.
Thấy anh không nói lời nào, cô đẩy anh một cái, bắt anh mở miệng.
“Hóa ra suýt chút nữa là anh phải bỏ mạng.”
Dương Cẩm ngưng không cam lòng, cô nói chuyện nghiêm túc, nhưng anh lại nói có lệ như vậy. Cô cắn bả vai anh một cái, rất là cố sức, cho đến khi anh hô hấp khó khăn mới dừng lại.
Cố Thừa Đông xoa nhẹ chỗ vừa bị cắn, “Xem ra anh bất cứ lúc nào cũng có thể chết.”
Cảm thấy còn chưa đủ, cô lại đập tay vào bả vai anh một phát, “Em đang nói chuyện nghiêm túc.”
Cố thừa Đông im lặng một giây, “Suy nghĩ của anh chính là, à, hóa ra em không thích Suzie.” Kỳ thật, anh cũng chỉ nghĩ đơn giản như vậy, hóa ra cô không thích người em cùng cha khác mẹ kia, không thích một Tô Tây mà mọi người đều yêu quý.
Nghe anh nói như vậy, nắm đấm trong tay cô cũng chậm rãi buông ra: “Em còn tưởng anh…”
“Tưởng cái gì?”
Có những chuyện rất lâu về sau khi nhắc đến, đã không còn kích động muốn lập tức biết chân tướng như xưa nữa. Hai người ở gần nhau như thế, cũng nói những chuyện trong quá khứ, giống như đang cùng nhau hồi tưởng lại. Thực ra cô cũng không có ý định nói về chuyện này, nhưng đã vô ý nhắc tới nên đành hỏi tiếp: “Em tưởng anh vĩnh viễn cũng không thể quên cô ấy, cho nên em mới ghét cô ấy.”
Cố Thừa đông không mở miệng ngay, sửng sốt nửa ngày, “Nếu như anh quên cô ấy, em sẽ không ghét cô ấy?”
“Vẫn ghét.” Dương Cẩm Ngưng suy nghĩ một chút, lại thay đổi ý kiến, “Có lẽ sẽ giảm đi một chút.”
“Em muốn anh trả lời em thế nào?” Ngữ khí của anh rất nghiêm túc, “Tô Tây và anh từng yêu nhau, không thể gạt bỏ được, cũng không có cách nào phủ nhận, anh chỉ có thể nói tình cảm ấy thuộc về quá khứ. Con người ta mà cứ so đo tính toán tới quá khứ thì rất ngu xuẩn.”
“Cho nên, anh mới không muốn so đo cùng em, phải không? “Cô nhìn anh.
Anh nói Tô Tây thuộc bề quá khứ của anh, chẳng phải bây giờ Dương Cẩm Ngưng cô cũng đã trở thành quá khứ của anh rồi ư? Cô không muốn mình giống Tô Tây, nhưng bây giờ hóa ra, cô và Tô Tây lại đóng cùng một vai.
Anh vươn tay qua, ôm cô, “Ngủ đi.” Trông anh có vẻ mệt mỏi.
“Không muốn ngủ.” Cô đẩy tay anh, “Em bây giờ nhớ tới, anh còn chủ động ly hôn với em, bỏ rơi em, khiến em biến thành người con gái chồng bỏ, làm người mẹ đơn thân.”
Cố Thừa Đông day trán, “Anh tưởng khi đó em muốn anh làm như vậy.”
“Anh tưởng, tưởng cái đầu nhà anh.”
Cố Thừa Đông nhắm mắt, “Anh nghĩ em muốn trở lại quá khứ.” Trở lại lúc đơn thuần tươi đẹp khi còn bé, thời gian ở bên Dương Nhất Sâm.
Cũng giống như cô nghĩ anh không có cách nào quên Tô Tây, lòng anh cũng cho rằng cô không cách nào từ bỏ được Dương Nhất Sâm. Dương Nhất Sâm nằm viện, cô suốt ruột như vậy, thậm chí cái gì cũng không quan tâm. Khi đó anh đã nghĩ, nếu như người nằm viện là anh, cô có thể cũng quan tâm như vậy không, có lẽ là không.
Quả đúng như người ta nói, phút sinh tử mới biết ai là người yêu mình.
Anh đang suy nghĩ, có đúng hay không trong lúc cô tưởng mình sắp chết, cô cuối cùng cũng hiểu rõ, điều cô muốn không phải là cuộc hôn nhân này, mà là đoạn tình yêu bị chia lìa kia.
Cô không biết, anh đã từng đứng ở một góc khuất trong bệnh viện, thấy cô khóc một mình. Anh chưa bao giờ thấy cô khóc thảm thiết như vậy, để trốn một người đàn ông. Khi đó chính anh, cho rằng bản thân rất cứng rắn, nhưng ngay cả làm bộ đi đến phòng bệnh nhìn vợ và anh trai cô ấy, anh cũng không làm được, anh thậm chí sợ bản thân không không chế được. Vì thế vội vã rời khỏi.
Anh đứng trên sân thượng của một tòa nhà trong thành phố, tự hỏi bản thân mình, nếu năm đó Tô Tây không bỏ đi, anh có cố gắng hay không. Anh hiểu rõ, thực ra anh cũng sẽ cố gắng, cho dù cuối cùng vẫn có thể phải chấp nhận một cuộc sống không như ý muốn. Nhưng tình tình cảm của phụ nữ và đàn ông không giống nhau, phụ nữ có thể cả đời chỉ yêu một người, cả đời không từ bỏ người ấy..
Chuyện đó anh làm không được, nhưng anh lại nghĩ, biết đâu cô làm được. Anh không thể quên vẻ mặt kiên định của cô khi cô đòi tới bệnh viện thăm Dương Nhất Sâm.
Vì vậy, anh đành buông tay.