Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.

Hôm nay anh ăn cơm rồi.”
Nghe thấy bước chân anh bỏ đi, cô mới dừng tay lại: “Ăn ở đâu?”
“Vẫn là mấy chỗ gần đây thổi.”
Dương Cẩm Ngưng hít sâu: “Hôm nay anh đều ở công ty à?”
Có thể lời nói của cô có gì đó không đúng lắm, anh dừng lại ower bậc thang: “Không thì em nghĩ là ở đâu được?”
“Hôm nay có người nói với em nhìn thấy anh ở một chỗ, có lẽ người ta nhìn nhầm.”
“Ừ.” Anh không nói thêm gì nữa.
“Dương Cẩm Ngưng bỏ thứ trogn tay xuống, tìm thứ gì đó giả bộ lên lầu. Cũng may, cô cũng không có ý định nấu cơm.
Cô lên lầu, tâm trạng đã bị ảnh hưởng, ngay cả cảm giác chờ đợi cũng bị thay đổi. Trước đây nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, cô đều cảm thấy thoải mái nhưng hôm nay chỉ thấy vô cùng phiền toái. Cái tâm lý biến thái này lại một lần nữa quay về trong người, anh nhanh chóng đi tắm như thế lẽ nào là vì muốn rửa sạch mùi hương người con gái khác trên người?
Cố Thừa Đông tắm xong đi ra, thấy cô đang đờ người ngồi đó liền đi tới gần xoa đâu cô: “Nghĩ gì thế?”
“Không nghĩ gì cả, cũng không cần phải nghĩ.” Cô cố gắng nở nụ cười.
Anh gật đầu, hàng lông mày nhíu lại vẻ mệt mỏi.
Cô quỳ gối trên giường, day day trán cho anh: “Đỡ hơn chưa?”
Bỗng nhiên anh tóm lấy tay cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
“Em…” Cô vốn dĩ muốn nói hôm nay không thoải mãi, nhưng cố gắng dồn ép câu nói ấy xuống.
Chẳng phải vừa mói nói sẽ sống thật tốt ư, lẽ nào cô nói ra rồi lại tự mình phá hỏng trước?
Hóa ra nếu đã không tin tưởng lẫn nhau thì chỉ một câu nói cũng khiến cho người ta cười, cũng có thể khiến người ta khóc, nhưng cuối cùng cũng phải chấp nhận nwhnxg chuyện này.
Cô không kháng cự, mặc dù trong lòng đã có một chút lay động.






Làm bộ làm tịch _ P1
Chuyển ngữ: Sahara
====
Dương Cẩm Ngưng nghe thấy tiếng xe của Cố Thừa Đông đã đi xa rồi mới rời giường. Thực ra, cả đêm nay cô không hề chợp mắt được một lát. Cô nghĩ tới rất nhiều chuyện lỳ lạ, cuối cùng cũng chỉ nằm đấy đợi trời sáng. Dì Trương thấy cô dậy sớm như vậy thì phản ứng đầu tiên là giật mình. Cô vốn dĩ không muốn ăn cơm nhưng mà thâm tâm tự nhủ bản thân không được thiếu kiên nhẫn đến vậy, làm người mà không biết suy trước tính sau thì sẽ chẳng làm được việc gì hết.
Cái kiểu suy nghĩ khác thường này khiến cô ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm, hơn nữa, sau khi ăn xong còn lên lầu cẩn thẩn trang điểm để đi ra ngoài.
Cô vẫn cố tình gõ cửa, gõ đến mấy lần. Nhà hàng xóm có người chạy ra nói: “Cô tới tìm hai mẹ con nhà này à?”
Dương Cẩm Ngưng cười: “Vâng, họ là người thân của cháu. Hôm nay cháu mới tới thành phố này, muốn tới ờ nhờ ít ngày.”
Người kia nhìn cô hồi lâu rồi mới nói: “Cô gái à, cô nên đi tìm một nhà trọ nào hoặc là tới nhà người thân khác thì hơn.”
“Vì sao ạ?” Tôi giả vờ không hiểu, “Cháu chỉ có bọn họ là người thân ở đây thôi ạ. Trước đây hai nhà vẫn qua lại thường xuyên, lần này tới đột ngột mẹ cháu còn dặn cháu tới đây xem sao.”
“Người ở nhà này từ lâu đã không còn sống ở đây nữa rôi.”
“Người phụ nữ kia ấy à, nhìn cũng biết không phải dạng tốt đẹp gì. Nghe nói cô ta là bồ của người ta… Chuyện này, cháu đừng tức giận nhé, tôi cũng chỉ là nghe người khác nói thôi. Cũng có thể tin đồn là sai. Nhưng mà con gái của cô ta thì lại rất được, học hành rất tốt. Có điều, bạn trai con bé còn giỏi hơn, không những cho nó đi học mà còn giúp nó xuất ngoại.
“Vậy ạ, xem ra cháu không tìm được bọn họ rồi. Cảm ơn bác.”
“Không có gì, cháu đi tìm nhà nghỉ mà ở.”
“Vâng.”
Dương Cẩm Ngưng xuống lầu. Cô vốn tưởng rằng hai mẹ con nhà họ vẫn khổ cực sống nưh thế, nhưng thật không ngờ, vận may của bọn họ còn tốt hơn cô tưởng. Cho dù đã bị đuổi ra khỏi nhà nhưng vẫn có người tình nguyện chu cấp, một chút khổ cực cũng không đến lượt bọn họ phải chịu.
Chuyện này thực sự càng khiến Dương Cẩm Ngưng khó chịu. Vừa đi được hai bước cô liền dừng lại. Bạn trai của Diệp Vãn Hi… chẳng lẽ là…
Tim cô đập mạnh, bước chân càng nhanh hơn.
Chẳng lẽ mọi chuyện là như vậy ư?
Cô cắn chặt môi, trong lòng thầm mong mình đoán sai…
Dương Cẩm Ngưng tới ngân hàng, ngồi trong phòng khách vip. Đối phương đương nhiên biết thân phận của cô, cho nên tiếp đãi không dám xuề xòa, bưng trà rót nước rất chu đáo.
Phòng tiếp khách thiết kế đơn giản, trang nhã nhưng lại toát lên một phong thái đặc biệt.
Cô uố