Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
sắc mặt cô không tốt lắm: “Không thích anh uống rượu hả?”
“Em từng nói không thích sao?”
“Cũng chưa nói là thích.”
Đầu óc còn tỉnh táo như vậy.
“Đi tắm đi.”
Dương Cẩm Ngưng biết rõ, trong lúc này mà cãi nhau với anh, thì đúng là chuyện ngu xuẩn. Huống hồ anh còn có thể có trăm nghìn cái cơ để biện hộ.
Bạn gái cũ gặp nạn, anh giúp một chút cũng đâu quá đáng, cô nói chuyện này ra tất nhiên không hay lắm.
Nhân lúc Cố Thừa Đông đi tắm, cô lấy thuốc trong túi ra.
Cô không khỏi bội phục bản thân có năng lực làm người xấu. Cô cố ý mua hai lọ vitamin c, một lọ đựng thuốc tránh thai uống trước, một lọ đựng thuốc uống sau. Như vậy cho dù có uống trước mặt Cố Thừa Đông cũng sẽ không bị hoài nghi. Hơn nữa, làm trò trước mặt anh lại khiến cô rất thỏa mãn.
Ý nghĩ như vậy xẹt qua trong óc, cô phát hiện, hóa ra bản thân mình thật sự không phải người lương thiện. Không thề không thừa nhận, tạo hóa vô cùng kỳ diệu, chẳng những có thể tạo cho mỗi người một ngũ quan khác nhau mà còn có thể tạo ra tính cách mỗi người một khác.
Vừa lúc Cố Thừa Đông từ phòng tắm đi cô liền uống một viên. Cố Thừa Đông quả nhiên nhìn chằm chằm cô: “Uống gì thế?”
“Vi-ta-min.”
“Sao lại muốn uống cái này?” .
“Đột nhiên muốn.”
Quả thực anh không có bất luận phản ứng gì.
Thế nhưng, Dương Cẩm Ngưng lại tự mình ăn không phải trả tiền. Cố Thừa Đông đúng là vô cùng mệt, lập tức lăn lên giường ngủ, căn bản không chạm vào cô.
Dương Cẩm Ngưng mắt lạnh nhìn thân thể Cố Thừa Đông, mệt như vậy, không biết là ở bên ngoài làm cái gì giờ mới về.
Ý giả tình thật – P1
Chuyển ngữ: Sahara
Mầm mống nghi ngờ mỗi ngày một thêm một ít, lại càng khiến người ta trong lòng thêm bất an.
Dương Cẩm Ngưng dựa vào thành giường, xem bản tin đang phát trên ti vi. Lúc người vợ bắt gặp chồng mình, phát hiện anh ta đang ngồi với tiểu tam ở trong xe, người vợ liền đi tới cãi nhau ầm ĩ. Người chồng đóng cửa xe lại, nổ máy chạy đi, khiến cho người vợ bị kéo đi hơn bốn mươi mét. Trên màn hình, người phụ nữ ấy vừa khóc vừa kể lại chuyện của vợ chồng họ, từ lúc quen biết, tới lúc kết hôn, cuộc sống khá giả lên, có xe có nhà rồi, thật không người ta lại lập tức thay đổi nhanh như vậy. Người đàn ông quát lớn một tiếng, còn đe dọa vợ mình ăn nói cẩn thận một chút, nếu còn nháo thì cái gì cũng đừng hòng nhận được, xe, nhà, quyền nuôi con, … cũng đừng mong có được.
Màn ảnh chuyển sang người dẫn chương trình rồi mà Dương Cẩm Ngưng vẫn chưa thoát ra khỏi những hình ảnh ban nãy. Cuộc sống vợ chồng nhiều năm như vậy mà còn có thể mỗi người một ngả, huống chi những người chỉ vừa mới kết hôn hai năm? Con người ta bây giờ ấy à, thậm chí có thể sáng kết hôn, chiều ly hôn, có gì là không thể chứ?
Cô vốn định từ chồi, cũng không muốn nhìn thấy Cố Thừa Đông lúc này. Nhưng cô lại nghĩ, ngay cả chút chuyện này mà mình không đối mặt được, vậy thì có thể làm lên chuyện lớn gì đây? Vì thế, cô nhận lấy hộp cơm, làm mặt quỷ: “Dì Trương thật sự quá bất công ấy.”
“Tôi cũng chỉ là mong muốn hai người sống tốt thôi. Hôm qua nhìn vẻ mặt cô như thế còn tưởng hai người cãi nhau.”
“Làm gì có chuyện đó ạ. Hôm qua cháu trong người hơi mệt. Dì suy nghĩ nhiều quá rồi. Người nhiều tuổi đừng suy nghĩ nhiều quá, bớt việc thêm vui.”
“Biết rồi biết rồi, phu nhân mau đi đi.”
Dương Cẩm Ngưng mang theo cặp lồng cơm tới Cố thị. Đúng vậy, cô có thể sắm vai một người vợ tốt, chí ít thì hiện tại cũng muốn làm vậy.
Vào công ty, thỉnh thoảng có người bắt chuyện với cô, nói Cố tổng thật hạnh phúc, có người vợ hiền lành. Dương Cẩm Ngưng cũng chỉ tươi cười đáp lại đối phương rằng là do Cố Thừa Đông kén ăn.
Xem đi, kỳ thực biểu hiện của hạnh phúc rất dễ bày ra, chỉ cần người ta tình nguyện làm. Trên thế giới này có nhiều người thành thực như thế mới có thể khiến người ta gây gổ đến mức một mất một còn. Chứ nếu ai cũng là người không thật lòng thì chẳng phải thế giới này sẽ trở thành đồng nhất một dạng sao?
Dương Cẩm Ngưng đi ra khỏi thang máy, cô thư ký kia thấy cô thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Dương Cẩm Ngưng đi tới gần, liếc nhìn cô ta, trong lòng thầm muốn nhờ cô ta để điểu chỉnh tâm trạng bản thân một chút: “Sao, lại muốn ngăn tôi?”
Cô thư ký bối rối, “Phu nhân thật biết nói đùa.”
“Lần này chuẩn bị lý do gì? Điều lệ chế độ gì của công ty?”
Cô thư ký càng thêm xấu hổ, “Hiện tại đang là giờ ă