Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2273 lượt.

hư cuộc đời này anh mất đi “cô ấy” đã thật sự không còn hạnh phúc nữa rồi.
Dương Cẩm Ngưng nhìn bộ dạng của anh, đến hôm nay bọn họ đã xé rách bộ mặt của nhau, cũng không cần phải nghi kị lẫn nhau nữa rồi. Cô bất giác nở nụ cười lạnh lùng, vậy mà cuối cùng lại để cười thành tiếng.
Nụ cười của cô giống như đang châm biếm anh. Ánh mắt Cố Thừa Đông híp lại rồi nhanh chóng cũng bật cười.
“Hiện tại tới phiên em đoán thử xem, tôi sẽ như ý nguyện của em mà đồng ý li hôn hay không?”
Anh đã cách biệt với hạnh phúc như vậy, vậy thì người con gái ác độc này, dựa vào đâu mà để cho cô được tự do, dựa vào đâu mà đòi anh bỏ qua cho cô?






Ngẫu nhiên như vậy


Edit: Chilli Mai
Chỉnh dịch: Sahara


Thế giới này vốn dĩ không công bằng với người phụ nữ. Đa số phụ nữ đều không chịu thua kém, bọn họ thà rằng đem toàn cuộc sống của mình đặt trên người đàn ông để rồi dùng nửa đời còn lại chứng mình với thế giới rằng người đàn ông bạc tình, cũng không chịu dùng sự thông minh, sự xuất sắc của bản thân để chứng tỏ rằng, cho dù có gặp phải đàn ông xấu xa thì bản thân mình cũng có thể tự mình gánh vác, dám yêu dám hận.
Dương Cẩm Ngưng vĩnh viễn cũng không hi vọng bản thân mình sống dựa vào hai chữ “vận may” .
Cố Thừa Đông hiển nhiên sẽ không nói tất cả mọi chuyện cho Cố lão gia, không những vậy mà còn phải vì Dương Cẩm Ngưng mà phải hóa mọi chuyện thành đơn giản. Còn Lương thị cũng nỗ lực chĩa mũi nhọn nhằm vào Cố thị. Cố Thừa Đông liên tiếp đưa ra hai chiêu bài, cuối cùng chuyện bài báo cũng lắng xuống. Anh lại tiếp tục tung ra thị trường những sản phẩm mới, đạt được rất nhiều thành công và sự ủng hộ của mọi người. Hiện tai giới truyền thông đều đưa tin về con mắt nhìn xa trông rộng của Cố Thừa Đông, còn bài báo đưa tin bất lợi trước đây đều bị vứt bỏ ra sau, rất ít người đề cập đến.
Dương Cẩm Ngưng tiếp tục đợi ở Cố gia, Cố Thừa Đông mỗi lần trở về, cũng đều không chủ động nói chuyện với cô, hoàn toàn lạnh nhạt với cô. Chứng kiến tình trạng hiện tại, Dương Cẩm Ngưng thà rằng Cố Thừa Đông mắng mình một trận, hoặc là lại phát rồ lên đánh cô một trận, như vậy tâm trạng cô mới tốt lên một chút. Thậm chí Dương Cẩm Ngưng còn u ám nghĩ rằng Cố Thừa Đông không chịu giúp cô hoàn thành tâm nguyện, chỉ vì lòng tự ái của anh, một thời gian sau anh cũng sẽ nghĩ thông suốt, sẽ cảm thấy rời xa loại phụ nữ độc ác như cô sẽ tốt hơn.
Dương Cẩm Ngưng ngồi đối diện với Dương Nhất Sâm, đặt túi xách xuống. Cô không có nhiều sở thích, mua các loại tuí xách số lượng có hạn là sở thích của cô.
Dương Nhất Sâm đã gọi không ít món ăn, có một số là món ưa thích của cô, một số là món nổi tiếng của nhà hàng. Cô nếm thử món mới, đồng thời nhớ chuyện lúc trước, cô ghét nhất chính là chuyện gọi món. Cô luôn hi vọng mọi việc của mình có thể tự mình quyết định, lại càng không thích người khác trao cái quyền quyết định chuyện của họ cho cô. Cô lúc nào cũng sẵn sàng tự chịu trách nhiệm với bản thân, không muốn chịu trách nhiệm vói người khác.
Bởi vì tính tình như vậy, nhiều người theo đuổi cô mới nói rằng: người đàn ông nào yêu cô, nhất định không có kết quả tốt.
Chính cô cũng đồng ý với ý kiến đó, cho dù nó hoàn toàn bất lợi với cô.
Cô không thích chờ đồ ăn, cô luôn muốn khi mình đến, lập tức có ngay.
Dương Nhất Sâm lấy đũa đưa cho cô, “Sắc mặt rất tốt.”
Cô nhận đôi đũa, “Có thể do thời tiết tốt. Không phải có bài báo nói nếu như tiết tốt, người đàn ông tỏ tình xác suất thành công rất cao. Như vậy có thể nói, thời tiết tốt, có thể tâm trạng sẽ tốt.”
Dương Nhất Sâm lắc đâu, “Em lúc nào cũng đều có nhiều lý do để ngụy biện.”
“Kỳ thực có nhiều lý do như vậy, đúng hay sai cuối cùng cũng không quan trọng, chỉ cần bản thân có muốn chấp nhận lý do đó hay không mà thôi, bản thân cảm thấy nó thuyết phục là được.” Dương Cẩm Ngưng gắp đồ ăn vào bát mình, đồ ăn tươi ngon, bóng mỡ khiến cô cảm thấy không muốn ăn.
Câu nói này của cô không biết đã khuấy động lòng Dương Nhất Sâm thế nào, anh cười mỉm, “Từ lâu đã muốn gọi em ra ngoài, nhưng lại sợ làm ảnh hưởng tới em. Dù sao cũng phải trách người khác hiềm nghi.”
“Gì chứ? Em cảm thấy, chỉ cần quản tốt việc của mình, không cần để người khác phải lo lắng, như thế đã là tốt nhất rồi.” Cô nhìn anh cười ngọt ngào, “Em là người thông minh như thế, nhất định không để cho người khác phải lo lắng.”
Chỉ cần quan tâm bản thân tốt là được rồi, quan tâm tới người của anh, như vậy tự nhiên sẽ cảm thấy hạnh phúc.
“Nói không lại em.” Dương Nhất Sâm thầm thở dài.
“Anh, em thật sự muốn anh chăm sóc tốt cho bản thân, đừng để bố mẹ lo lắng.”
“Thế nào lại biến thành em khuyên anh?” Dương Nhất Sâm ăn một miếng


Old school Easter eggs.