Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2471 lượt.

Ngẫm nghĩ lại những chuyện đã trải qua, rồi tự tỉnh táo bản thân, tự mình phải cố gắng sống tốt.
Nhưng giờ cô đã hai lăm tuổi, vẫn cứ là một kẻ vô tích sự, hơn nữa, đời người cứ tuần hoàn, chẳng bao giờ người ta nhìn lại quá khứ để khiến bản thân thỏa mãn với cuộc sống cả.
Mãi đến giờ cơm, cô mới chậm rãi xuống dưới nhà ăn.
Cố Thừa Đông đã trở về, đang ở trong phòng đọc sách nói chuyện với ông nội. Lúc ăn cơm, ông nội mặt mày nghiêm trọng, dặn dò Cố Thừa Đông vài câu, Cố Hoài Đông và Cố Kế Đông đều không mở miệng.
Dương Cẩm Ngưng không biết bọn họ đang suy nghĩ cái gì, đương nhiên chính cô cũng không tò mò.
Lúc trở lại phòng, cô vẫn không có việc gì để làm, gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, cả một ngày gọi một vài cuộc điện thoại. Trong lúc chán chường, cô rốt cuộc tìm được một bộ phim truyền hình đáng xem nhưng cô diễn viên kia chỉ biết trừng to mắt giả vờ đáng yêu, thật khiến cho người ta cảm thấy như cóc đi guốc, khỉ đeo hoa. Cuối cùng cô quyết định không xem nữa. Thế nên, tối hôm nay quả thật là vô cùng buồn chán, cô thậm chí còn cáu kỉnh hơn bình thường, lại càng căm hận nữ diễn viên kia. Biết được cô ta còn muốn đóng phim bi kịch, Dương Cẩm Ngưng lại càng hoài nghi, không biết tên đạo diễn kia có mắt hay không.
Cô dừng ở kênh thiếu nhi rồi dứt khoát ném cái điều khiển từ xa đi.
Cố Thừa Đông bộ dạng có vẻ rất mệt mỏi, cô cũng không quan tâm. Nhưng trong phòng chỉ có hai người bọn họ, cô cũng không thể giả vờ không nhìn thấy anh, đưa ánh mắt lạnh nhạt hỏi: “Sự việc kia giải quyết như thế nào rồi?”
Cố Thừa Đông không có trả lời cô, có vẻ như là cô lại tự mình đa tình rồi.
Cũng đúng, người khác có thái độ như thế, cô vẫn còn chủ động như vậy làm cái gì?
Bỗng nhiên nhớ tới, bản thân mình cũng không phải là không có việc gì làm, cô đi tìm quần áo chuẩn bị đi tắm. Dù cho hôm nay cô tắm rửa đến ba lần, thì cũng sẽ không có ai thèm hỏi đến.
Lúc lấy quần áo xong, thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường, cô càng khó chịu, “Ông nội nói vậy là có ý gì?” Muốn ép anh nhìn ra chỗ mình, “Tìm được kẻ đứng sau rồi sao?”
“Ừ.” Anh nằm ở trên giường, rốt cục cũng không còn là bức tượng nữa, “Lương thị, đối thủ cạnh tranh của Cố thị. Ông nội mong muốn cho đối phương một bài học, để cho bọn họ biết, triêu chọc Cố thị thì sẽ có hậu quả thế nào.”
Dương Cẩm Ngưng cười một tiếng khinh thường, đổi chiếc áo ngủ trong tay thành một bộ khác, nhưng cô vẫn chưa vừa ý: “Vậy cũng chỉ có thể chứng minh anh đắc tội với nhiều người lắm thì người ta mới đối phó với anh. Cho nên làm ra chuyện cái gì, sớm muộn đều phải trả giá.”
Cô đi rất chậm, cảm thấy nếu không nhìn thấy vẻ mặt của anh bây giờ thì thật có lỗi với bản thân, cho nên, cô lại quay đầu lại nhìn anh. Phát hiện anh đang liếc nhìn mình, ánh mắt thờ ơ khiến cô phát hoảng: “Xin lỗi, em vừa rồi nói sai gì à. Phàm là đắc tội người của anh, kết cục chắc chắn sẽ không tốt, chắc hẳn sau đó sẽ không còn ai dám nhổ răng trong miệng cọp nữa, dù sao người ta cũng biết tốt xấu. Ai dám đắc tội với anh. . .”
Cô đi vào phòng tắm, vừa mới chuẩn bị đẩy cửa ra, cổ đã bị ai đó túm lấy.
Cô trừng to mắt nhìn chằm chằm cái cổ của mình bị Cố Thừa Đông bóp, anh vẫn không có biểu cảm gì, nghiêng đầu nhìn, giống như nhìn một con thỏ đang chuẩn bị chết trong tay anh. Chỉ cần anh mất hứng, dùng một chút lực thì bản thân cô sẽ chết không có chỗ chôn.
“Em thật sự cho rằng tôi không biết em đã làm những gì?” Sắc mặt anh trầm xuống, lạnh như băng, sức ở tay cũng tăng lên, “Hay là em thực sự nghĩ tôi là một người tốt?”
Sắc mặt cô từ từ biến hóa, khi tay anh càng tăng tực thì cô ngày càng khó thở.






Mục đích của cô
Dịch: Cà Chua Ép
Chỉnh dịch: Sahara

Ánh mắt nghiêm nghị u ám của Cố Thừa Đông nhìn thẳng vào cô, tiếp tục nhìn cô đang giãy giụa không ngừng trong tay anh. Cô giống như một người không biết bơi bị rơi vào trong nước, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn bản thân mình đang dần chìm sâu. Sắc mặt của cô đã vô cùng khó coi, dường như chỉ giây nữa thôi liền đến trước mặt lão Diêm Vương mà khai tên báo họ vậy.
Ánh mắt của anh giống như ánh mắt của một con báo đang dõi theo con mồi của mình, anh chỉ cần dùng một chút lực thôi, cô sẽ giống như thứ đồ trong tay, tùy anh giải quyết. Bất luận là anh muốn gặm đầu cô trước hay là nội tạng trước, đều dựa vào sở thích của mình. Đôi mắt trong trẻo của cô đã mất đi tia sáng