Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
ống, “Cầm thú, tôi đi xe của Tang Tang. Anh phải đưa Tang Tang về đó”.
Tần Tống cười gật đầu,”Nếu bất cẩn lái đâm vào đâu thì nhớ gọi tôi”.
An Tiểu Ly hậm hực “xùy” một tiếng rồi vội vã xuống lầu.
Ăn xong, Tần Tang chủ động đề nghị đưa anh đi vòng vòng, tiện thể tham quan trường. Tần Tống đương nhiên là cầu còn không được.
Trường học vào khoảng bảy, tám giờ tối là lúc lãng mạn nhất, từng đôi tình nhân ôm ấp nhau trên đường, thỉnh thoảng dưới ánh đèn cũng có những cặp hôn nhau đắm đuối, dẫn đến những tiếng huýt sáo của các nam sinh đi ngang.
Dưới ánh đèn vàng vọt, làn da Tần Tang càng trắng như tuyết, mày mắt đẹp như tranh vẽ. Hôm nay cô rất khác ngày thường, khác đến nỗi khiến Tần Tống cảm thấy rất thỏa mãn, nghĩ ngợi lung tung.
Đài phát thanh trong trường rất lãng mạn, đang phát những bản tình ca, Tần Tống đi sau cô một bước, bỗng lặng lẽ nắm lấy cổ tay cô, “Hôm kia tôi phải đi rồi”. Ánh mắt anh ta ươn ướt, đáng thương như một con cún con.
Tần Tang quay lại mỉm cười, mượn động tác vén tóc mà rất tự nhiên thoát khỏi tay anh ta.
“Tần Tang…”, tiếng gọi của Tần Tống như rút gan rút ruột, dưới ánh đèn, bóng tối trên gương mặt của Tần Tang càng lúc càng lớn, đầu anh ta càng lúc càng cúi thấp.
Ống kính kéo ra xa hơn, một chàng trai cao ráo có gương mặt nhìn nghiêng rất đẹp đang từ từ cúi đầu xuống, cô gái mặc đầm trắng ngẩng lên, đôi môi đỏ mọng hé mở.
“Ha ha…”, khi chỉ còn vài tấc, hơi thở của cô phả lên mặt anh, ngưa ngứa. Tần Tang bỗng phá lên cười phá tan khung cảnh lãng mạn.
“Tần Tống, cậu đúng là sến quá”, Tần Tang cười rất vui vẻ, buồn cười quá, cô cứ tưởng mô-típ cũ rích này chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình hại bao trái tim thiếu nữ thôi chứ. Cô đã viết không biết bao nhiêu cảnh từa tựa, bản thân lại lần đầu gặp phải.
Tần Tống quá thất bại. Nhưng nghĩ lại thì ít nhất cô không cho anh ăn tát, có phải là có hy vọng?
“Hôm nay chúng ta rất vui, phải không?”, Tần Tang nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn ở không xa, trong sắc đêm dịu dàng, đêm mùa hạ tràn ngập mùi hương. “Tần Tống, nhìn thấy cậu tôi lúc nào cũng rất vui”.
“Cậu là một chàng trai tốt, tôi rất vui khi cậu thích tôi. Nhưng tôi thật sự không thích cậu”, cô quay sang nhìn Tần Tống, Tần Tống đã bị từng câu rồi từng câu của cô khiến cho vui vẻ rồi buồn bã, hy vọng rồi thất vọng, ngơ ngẩn nghe cô nói bằng những từ ngữ thanh lịch, tao nhã.
“Tôi là một người rất ích kỷ, tôi muốn cho mình một cách sống thoải mái nhất. Tôi thích làm bạn với cậu, vì cậu biết ăn biết chơi, lại đẹp trai, mắt thẩm mỹ tốt, cũng khá là lương thiện. Nhưng nếu cậu mang đến phiền phức cho tôi, tôi chỉ có thể giống thời gian này, trốn cậu để cậu không tìm thấy tôi. Rất nhiều người đều nói không thích anh ta thì nên buông anh ta, chí ít đến chết cũng không qua lại, để tránh nhớ nhung thương xót. Nhưng tôi cho rằng thích một người mà không được đáp lại cũng đủ buồn lắm rồi, nếu ngay cả bạn bè bình thường mà cũng không thể thì cuộc đời cũng thật không như ý. Đúng không?”.
Giọng cô rất trầm rất quyến rũ, Tần Tống gật đầu như bị thôi miên.
“Nên tôi nghĩ, tôi vẫn nên làm bạn với cậu. Còn cậu?”.
Tâm tư Tần Tống xoay chuyển liên tục, những lời Tần Tang nói thật ấm áp, không thể chối từ, nhưng trong lòng sao vẫn thấy lạnh lẽo thế này?
“Nếu tôi và cô sau khi làm bạn… mà vẫn thích cô thì sao?”, anh ta hỏi dò.
“Thế thì tôi đành chọn cách đáng tiếc, không bao giờ qua lại với cậu”.
“Tần Tang, cô đang uy hiếp tôi”, đôi mắt đẹp của Tần Tống nheo lại, ngón tay sạch sẽ thon dài sờ cằm.
Cuối cùng anh ta cũng định thần lại, Tần Tang đang gài bẫy anh ta, đầu tiên là cố ý trốn tránh, điện thoại không nghe nhắn tin không trả lời, sau đó anh ta tìm đến tận nơi thì thuận tiện mời khách để dỗ ngọt, dỗ dành một chút, sau đó cầm một cây kẹo đường to hơn hỏi, “Sau này cứ được ăn kẹo thế này mãi, được không?”.
Không được! Xem cậu Sáu anh ta là thằng ngốc hả? Ý trong lời của cô là, làm bạn thì không được hối hận mà quay lại theo đuổi cô. Ai thèm làm bạn! Anh ta muốn cô là bạn gái!
“Không. Tần Tống, đây là chính sách ưu đãi cho người đẹp trai là anh”, Tần Tang dựa vào lan-can ven hồ, cười ngọt ngào, “Cậu hỏi Tiểu Ly thử xem trước kia những người theo đuổi tôi, tôi đều từ chối hết”.
“Đúng thế, cậu Sáu Tần tôi đây là người mà những kẻ đó có thể tùy tiện so sánh được hay sao?”. Khi Tần Tống cao ngạo thì quả rất trẻ con.
“Tôi không chọn. Tôi cứ phải theo đuổi cô đấy. Tần Tang, tôi cứ thích cô đấy”, anh ta khoanh tay, ánh sáng trong mắt còn nóng bỏng hơn ánh đèn. Tần Tang, em có dẻo miệng, khéo léo đến mấy thì tôi vẫn sẽ thích em.
Đường này không thông rồi, Tần Tang quay đi, thầm thở dài, “Đi thôi, đưa tôi về”.
“Cô trì hoãn cũng vô ích”, Tần Tống lẩm bẩm, theo cô đi lấy xe.
Cực kỳ cực kỳ e dè mở cửa vào trong phòng, phòng lặng như tờ, Tiểu Ly nghĩ chắc là Trần Ngộ Bạch đã uống thuốc đi ngủ rồi, cô thay dép lê rồi rón rén đến phòng ngủ xem thử.
Trần Ngộ Bạch quả nhiên ở đó, đang nằm trên giường, chăn đắp xộc xệch, đôi chân dài buông