Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1819 lượt.
Trên đỉnh núi đêm đó, có ánh trăng đẹp nhất thế gian.
Cuối cùng đã tiễn Tần Tống nước mắt đầm đìa đi rồi, khi máy bay xé toang bầu trời, An Tiểu Ly vẫn có chút lưu luyến – phải nửa năm không được nhìn thấy cầm thú hoạt bát đáng yêu này rồi.
Nhưng những người khác vẫn vui vẻ hoan hỉ, Cố Yên rất hào hứng, mới bốn giờ hơn đã bắt tất cả tiện đường đến Thịnh Thế ăn tối. Trần Ngộ Bạch vẫn không nói gì, Kỷ Nam một tay câu cổ anh, “Chị Yên đã hạ chỉ, anh Cả và anh Hai tan họp xong sẽ tới ngay. Anh Ba à, anh cũng đưa Tiểu Ly đến đó để khoe chứ”.
Trần Ngộ Bạch càng mỉm cười, cánh tay ôm Tiểu Ly càng siết chặt, tay trái đẩy gọng kính trên sóng mũi, trong giọng nói bất giác có chút vui vẻ không dễ nhận ra, “Có gì mà khoe”.
Mọi người cùng ra ngoài, Lý Vi Nhiên cố ý đi chậm lại phia sau, nói nhỏ vài câu với Cố Yên, ra đến cửa thì một mình lên xe lái đi.
Nhà Tần Tang có một phòng ngủ một phòng khách, phòng bố trí kiểu mở, vừa mở cửa, từ xa đã nhìn thấy chiếc giường kiểu công chúa rất đẹp, rẽ phải là khu vệ sinh, rẽ trái là phòng khách kiêm phòng ăn, vào sâu bên trong là nhà bếp trang bị đầy đủ.
Tần Tang bận làm bữa tối, Lý Vi Nhiên đi một vòng tham quan, đứng cạnh một lúc cũng chẳng có gì cần giúp nên cần lấy con dao ngắn treo trên tường, cắt ngắn bó hoa cô mua về.
“Đây là hoa sen à?”, anh ngửi, mùi hương thanh mát.
Tần Tang đang mở bếp nấu canh, nghe anh hỏi thì “dạ” một tiếng, “Là Thụy Liên đó. Bà chủ tiệm hoa nói đây là loại tên ‘mặt trời mọc’, sáng nở, trưa khép lại. Em cảm thấy rất thú vị nên mua một bó về xem thử”.
Lý Vi Nhiên nhìn cô vẻ suy tư, “ồ” một tiếng.
Bữa tối gồm một món ăn một món canh đơn giản, hai người ngồi đối diện lặng lẽ ăn. Món cá chép hấp vị rất ngon, canh cà chua thanh đạm hợp khẩu vị, hai người ăn sạch đồ ăn.
“Oẳn tù xì đi, ai thua phải rửa chén”, Lý Vi Nhiên hào hứng buông đũa xuống, hất cằm lên với Tần Tang, vẻ mặt khiêu khích. Tần Tang đưa tay lên đùa anh, anh tưởng thật, thò tay ra chơi, nhưng tay cô tiếp tục đưa lên trên, vén một sợi tóc mai ra sau tai.
Lý Vi Nhiên cau mày vờ không vui, ngón tay trỏ co lại gõ lên mặt bàn, “Này! Em nghiêm túc chút đi! Cậu Năm vang danh bốn bể đang làm nũng em đó!”.
Tần Tang phì cười, đứng lên thu dọn chén đũa mang vào bếp, miệng khẽ nói “trẻ con”, mang một vẻ trách yêu.
Thời gian dần muộn, sắc trời tối hẳn, một người đàn ông ở trong nhà một cô gái độc thân hình như không tiện, trò chuyện một lúc, Lý Vi Nhiên nói anh phải về.
“Tiễn anh nhé?”, anh đã ra đến cửa, lại quay đầu hỏi.
“Em ăn no quá rồi, đi không nổi!”, Tần Tang nhếch mí mắt, buộc miệng chọc tức anh.
Anh nghe lại cười vui vẻ.
Tần Tang cảm thấy thất lễ, tiễn thì tiễn chứ, dù sao cô cũng muốn xuống dưới tản bộ.
Đi mãi xuống phía dưới, hai người đều không nói gì. Đến bãi đỗ xe, Tần Tang chào tạm biệt rồi quay về, mới mấy bước, sau lần đã có tiếng bước chân đuổi theo, quay lại nhìn thì thấy anh, Tần Tang nhíu mày dừng lại.
“Đoạn đường lúc nãy tối quá, em không sợ chứ? Anh tiễn em về”, Lý Vi Nhiên hai tay đút túi quần, cười tủm tỉm dưới ánh đèn, vẻ nghiêm túc.
Tần Tang ngẩn người, lát sau hình như khẽ thở dải, hơi cúi đầu. Trong ánh sáng mờ mờ của ánh đèn huỳnh quang, rèm mi dải của cô khẽ lay động, như một cánh bướm xinh đẹp yếu đuối.
Cô đang suy nghĩ, Lý Vi Nhiên cho cô thời gian.
Nhưng khi cô ngẩng lên, quả nhiên như anh đoán, đã mang một cái mặt nạ lạnh lùng bình thản vào.
“Đi thôi”, Lý Vi Nhiên không đợi cô nói đã nắm tay cô kéo đi. Tay anh sạch sẽ thon dài, nắm cổ tay cô, không thất lễ, nhưng rất mờ ám.
Hai người lặng lẽ đi về theo đường cũ.
“Hôm nay lúc mua hoa, em nhớ đến một câu chuyện đã từng đọc qua”, Tần Tang bỗng lên tiếng. Cô và anh sánh vai nhau nhã tản bộ dưới bầu trời đầy sao, nhẹ nhàng cất tiếng, như thể chỉ đang thật sự kể lại một câu chuyện.
Lý Vi Nhiên “ừm” một tiếng tỏ ý đang nghe, sắc đêm trong mắt cô hóa thành ánh sáng lay động, hấp dẫn đến mức không thể rời mắt.
“Trước kia, có một cô gái sống ở trong một thôn nhỏ hẻo lánh ở vùng rừng núi. Ở đó có một dòng sông bao quanh thôn, mọi người đều sống nhờ vào con sông đó. Một ngày kia, con sông đó bỗng khô hạn, người trong thôn đều hốt hoảng. Để có nước cho mọi người uống, cô gái đó suốt ngày chạy khắp nơi tìm kiếm. Vào một buổi sớm có sương mù, một mình cô đi ven sông, trong lòng đầy ưu tư buồn phiền. Bỗng có một giọng nói rất rõ ràng vẳng bên tai cô: Mắt cô thật đẹp. Trong tích tắc cô quay lại, thì thấy có một con cá đang ngâm mình trong bùn và nhìn cô. Đó là một con cá rất đẹp, vẩy trên người nó xanh như bầu trời, có một đôi mắt dịu dàng, giọng nó cũng rất trong trẻo đáng yêu.”
“Ánh mắt đó, xác định là một truyền thuyết”
“Cá nói với cô rằng, nếu cô gái nguyện đến thăm nó thường xuyên, để nó ngắm mắt cô ấy, nó có thể để cho cô một thùng nước. Tất nhiên đó chỉ là một cái cớ mà thôi. Tâm hồn của cá và cô gái đều trong sáng không nhuốm bụi trần, cá thích cô gái đó, muốn nhìn thấy cô ấy hằng ngày. Thế là mỗi sáng sớm cô đều gặp cá,