Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2726 lượt.
Thái tử gia phát giác, em cứ cúi gằm đầu không dám ngẩng lên, không để ý được nét mặt của cả hai vị.”
Nhược Hi nghiền ngẫm kỹ càng. Tâm tư của thái tử, nàng đoán chỉ bắt nguồn từ ba nguyên nhân: một là Khang Hy, hai là người Mông Cổ, ba là Mã Nhi Thái tướng quân, trong đó nhân tố Mông Cổ hiển nhiên chiếm phần lớn. Mãn triều đều biết quan hệ giữa thái tử và người Mông Cổ không được êm thắm. Để củng cố địa vị của mình, Dận Nhưng luôn muốn cải thiện sự bất hoà đó.
Nhưng tâm tư Khang Hy ra sao, Nhược Hi tuyệt nhiên không dò đoán được. Nếu Khang Hy bằng lòng, nàng nên làm thế nào, chẳng lẽ phải lấy thái tử thật? Hay kháng chỉ? Rồi sắp sẵn ba thước lụa trắng như Tứ a ca từng nói?
Nàng biết kết cục của tất cả mọi người, chỉ không biết kết cục của mình. Phải chăng lấy thái tử chính là kết cục mà cao xanh an bài cho nàng? Nghĩ mãi, nghĩ mãi, không kìm được nỗi thương tâm, Nhược Hi gục người xuống sập khóc oà lên.
Buổi tối, Ngọc Đàn cố ý ở lại phòng Nhược Hi để chăm sóc nàng, Nhược Hi bèn yếu ớt bảo:
- Yên tâm về phòng đi! Em sợ nửa đêm tôi treo cổ tự tận à? Vạn tuế gia chưa gật đầu là mọi việc còn chưa đi vào ngõ cụt. Mà cứ cho là đến ngõ cụt, tôi cũng không cam chịu vâng lệnh đâu. Em cứ để tôi yên tĩnh một mình.
Thấy nàng đã nói đến thế, Ngọc Đàn đành quay về phòng.
Nhược Hi nằm trên giường ngẫm nghĩ, nước mắt lại đầm đìa tuôn xuống. Năm xưa, chứng kiến Thập a ca bắt buộc phải lấy Minh Ngọc, nàng vừa buồn vừa giận, bây giờ mới biết không chỉ buồn giận, mà còn tuyệt vọng đến thấu xương.
Nàng khoác áo trở dậy, chậm chạp bước ra gốc hoa quế, mường tượng bộ mặt ngày thường của thái tử, rồi hồi tưởng thái độ y khi trông thấy Mẫn Mẫn, lại cảm thấy ghê tởm vô cùng. Nàng ôm cây quế, áp mặt vào thân cây, nước mắt rơi lã chã. Nàng đã sai chăng? Cuối cùng, sự kiên trì của nàng lại làm hại chính bản thân nàng chăng? Lấy Tứ a ca, Bát a ca hay Thập a ca, tính ra đều hơn đứt lấy Thái tử!
Tứ a ca, Bát a ca và Thập tứ a ca đã từng nhắc nhở, nhưng Nhược Hi luôn giữ tâm lý cầu may, yên chí rằng vẫn còn vài năm nữa mà không biết rằng nàng tảng lờ thì khắc có người nhớ hộ, bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
Cứ nghĩ lại khóc, trời đã sáng bạch tự lúc nào.
- Sao chị ăn mặc phong phanh thế này? – Ngọc Đàn đẩy cửa ra, vừa kinh hãi hỏi vừa chạy tới đỡ Nhược Hi. Mới chạm tay vào mình nàng, cô đã la lên – Trời ơi, sao lại nóng thế? Chị đứng ngoài trời bao lâu rồi hả?
Đầu óc quay cuồng, Nhược Hi để Ngọc Đàn dìu lên giường nằm ngay ngắn. Ngọc Đàn dém chăn cho nàng, dặn dò:
- Chị gắng chịu đựng thêm một lúc. Em đi nhờ Vương công công mời thái y.
oOo
Được Ngọc Đàn giúp uống thuốc xong, Nhược Hi lại mê man lịm đi. Bảo là mê man, nhưng trong nhà động tĩnh thế nào nàng đều cảm nhận được hết. Bảo là tỉnh táo, thì mí mắt lại cứ nặng trĩu, không sao hé nổi ra.
Chẳng biết nằm đấy bao lâu, đến một lúc Nhược Hi thấy họng đau đến rát bỏng, muốn gọi nước uống nhưng há miệng hoài không thốt nên lời. Mang máng thấy Ngọc Đàn ngồi bên cạnh mà tay chân bải hoải không đánh động được cô, nàng chỉ biết nhăn mày khổ sở.
- Muốn uống nước à? – Giọng một người đàn ông. Người ấy nói rồi ôm Nhược Hi dậy, đưa nước tới miệng, để nàng hớp từ từ. Nhược Hi uống xong, người nọ lại đỡ nàng nằm xuống, cúi đầu nói bên tai nàng – Hoàng a ma vẫn chưa giáng chỉ, xem chừng có hi vọng.
Bấy giờ Nhược Hi mới nhận ra là tiếng của Tứ a ca, lòng chua xót, lệ theo khoé mắt chứa chan. Tứ a ca đưa tay quệt nước mắt cho nàng:
- Đừng nghĩ ngợi lung tung, dồn sức dưỡng bệnh theo lời thái y đi đã. Ta vừa sai người dụ Ngọc Đàn đi chỗ khác, nhưng chắc cũng sắp quay về rồi, ta không tiện ở lại lâu nữa.
Nói rồi định đi.
Không biết lấy đâu ra sức lực, Nhược Hi bỗng vươn tay níu chặt tay áo Tứ a ca. Có lẽ vì biết chàng là Ung Chính, là hoàng đế tương lai, nàng tự nhiên tin chắc rằng nếu trên đời có người cứu được mình, thì chính là chàng chứ không ai khác cả.
Tứ a ca bất đắc dĩ trở mình ngồi lại, cúi xuống chăm chú nhìn nàng. Nhược Hi không thốt nên lời, cứ ròng ròng nước mắt. Tứ a ca lạnh lùng nói:
- Cái cô này! Lúc trước khuyên nhủ đủ điều, cô không thèm nghe lấy một câu. Bây giờ sự đã rồi, kéo tay áo ta thì có tác dụng gì chứ?
Nhược Hi choàng tỉnh. Tương lai chàng mới là hoàng đế, bây giờ thì chưa. Nói đi lại nói lại, cho dù chàng có cách, thì tội vạ gì mà phải làm mếch lòng thái tử? Nàng buông tay áo chàng, khép mi lại, lệ nóng tràn trề hai bên khoé mắt.
Tứ a ca cúi lau nước mắt cho Nhược Hi, giọng trầm trầm bên tai nàng:
- Bây giờ ta khó lòng hứa hẹn bất cứ điều gì, vì ta cũng chưa biết mình có cách giải quyết hay không. Tuy người đến xin lấy cô là Thái tử gia thật, nhưng ta sẽ không bỏ mặc cô đâu – Nói đoạn, chàng dém chăn tử tế cho nàng rồi rời đi.
Buổi tối, Nhược Hi uống xong bốn thang thuốc, Ngọc Đàn lại đắp thêm chăn để nàng ra mồ hôi. Sang hôm sau, đầu vẫn nặng như chì nhưng cơn sốt đã thuyên giảm, người cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Cả ngày hôm qua chưa ăn cơm, trưa hôm nay, Ngọc Đàn bưng cháo hoa về bón cho Nhược H