Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2728 lượt.
ốn thoi vào mặt hắn mấy quả.
Nhược Hi nghe mà rối tinh rối mù, sao lại dính dáng cả đến Lục Vu nữa, bèn hỏi:
- Chuyện gì thế?
Thập tứ không trả lời, chỉ gượng gạo nhìn nàng. Thập tam a ca im lặng một lúc rồi chân thành nói với Thập tứ:
- Cảm ơn em nhiều lắm!
Thập tứ a ca sượng sùng đáp:
- Đợt trước em còn chưa tạ anh, sao anh phải cảm ơn em? Huống hồ lỗi này là do Cửu ca say quá mà ra thôi.
Nghe hai người trao đổi, trông dáng vẻ ngượng ngập của Thập tứ, lại nhớ tới thói háo sắc của Cửu a ca, Nhược Hi cả kinh, ngờ vực hỏi:
- Cửu a ca làm gì Lục Vu? Chẳng phải mấy năm trước Lục Vu đã chuộc thân rồi hay sao? Mà dù chưa chuộc thân, cô ấy cũng chỉ bán nghệ chứ có bán thân đâu?
Thập tứ lúng túng liếc nàng:
- Con gái nhà! Chưa xuất giá đã nghe ngóng đủ thứ chuyện thế là sao?
Thập tam a ca kể:
- Chuyện xảy ra đêm Nguyên tiêu. Tên khốn nạn kia tình cờ gặp Lục Vu, bèn nổi lửa lòng định cưỡng gian nàng, may mà Thập tứ đệ bắt gặp nên giải cứu được.
Nhược Hi nhìn Thập tứ a ca, phẫn nộ nói:
- Cái đồ lòng lang dạ sói! Tôi vẫn biết hắn ta háo sắc, chỉ không ngờ lại đến mức đụng cô nương xinh đẹp nào cũng giở trò càn rỡ!
Thập tứ a ca xẵng giọng:
- Nhược Hi!
Nhược Hi thôi rủa, nhưng vẫn chưa nguôi bực, bèn bảo Thập tam a ca:
- Anh phải kiếm lấy vài tên, hôm nào lén đón đường Cửu a ca, chụp bao bố lên đầu hắn mà dần cho một trận, chả ai biết đấy là đâu đâu!
Thập tứ a ca cáu kỉnh:
- Câm đi! Lục Vu đã yên ổn rồi, cách giải quyết tốt nhất bây giờ là chín bỏ làm mười, sao có cái lối bươi móc cho thối hoắc lên như thế? Cô định để cả kinh thành biết chuyện à? Việc vốn không lại bị đồn thành có, cô muốn sau này Lục Vu sống kiểu gì đây?
Thập tam a ca yên lặng hồi lâu, rồi dặn Thập tứ:
- Em về nhắn với hắn, thật rành mạch: nếu hắn còn dám làm bậy, ta dẫu bị Hoàng a ma đánh mắng cũng phải nện cho hắn một trận tơi bời.
Thập tứ a ca gật đầu lia lịa:
- Bận sau không thế nữa!
Thập tam a ca cảm ơn cậu em thêm mấy lần, mới hậm hực bỏ đi.
Đợi gã đi khuất, Thập tứ a ca trỏ mặt Nhược Hi mắng:
- Ăn gan hùm mật gấu rồi phải không? A ca mà cô cũng dám chửi! Liệu có mấy cái đầu để chặt đây?
Nhược Hi trừng mắt nhìn trả, không thèm đáp. Thập tứ bỗng đổi giọng hoà hoãn:
- Thực ra cũng không hoàn toàn do lỗi Cửu ca. Tối hôm đó anh ấy quá chén vài ly, trong bọn đi cùng có kẻ biết Lục Vu xuất thân chốn phong trần, lại có kẻ xấu bụng khích thêm vài câu, đại loại “ỷ Thập tam gia che chở, coi thường Cửu gia”. Vì nhất thời hồ đồ, Cửu ca mới không kiểm soát được hành vi.
Nhược Hi ngửa mặt cười nhạt, giọng mát mẻ:
- Nói rốt nói ráo, té ra là lỗi của Lục Vu và Thập tam a ca, quả thật hôm nay được mở rộng tầm mắt.
Đoạn quay phắt đi. Ở đằng sau, Thập tứ tức bực kêu:
- Đúng là lo chuyện bao đồng, làm phúc phải tội. Vì cứu Lục Vu, ta đã bị Cửu ca dằn hắt suốt mấy ngày, bây giờ lại đến lượt cô. Sớm biết lôi thôi thế này, ta cứ khoanh tay mặc kệ cho xong.
Nhược Hi dừng bước, đặt mình vào vị trí của Thập tứ a ca mà suy xét, rồi ngoảnh lại cười ngọt ngào:
- Tôi cả giận mất khôn! Phải cảm ơn anh mới đúng.
Thập tứ a ca hừ một tiếng, không thèm nói năng. Nhược Hi lại cười lấy lòng:
- Hay anh mắng tôi vài câu cho xả bớt nhé!
Thập tứ trỏ nàng: “Đúng là đồ…”, rồi lắc đầu nén lại, thở dài bỏ đi: “Chán chả muốn lằng nhằng với cô nữa!” Im lặng ngẫm nghĩ một lúc, Nhược Hi chạy theo. Nghe tiếng bước chân, Thập tứ a ca trở gót chờ nàng:
- Lại gì nữa đây?
Nhược Hi ngập ngừng:
- Với tính cách ấy, chưa chắc Cửu a ca đã chịu buông tay…
Nàng đang nói dở, Thập tứ a ca đã ngắt lời:
- Giúp thì giúp cho chót chứ! Việc này ta đã nói khó với Cửu ca, lại nhờ cả Bát ca cất công đến khuyên răn rồi. Dù thế nào Cửu ca cũng sẽ nể mặt chúng ta…
Nhược Hi liền cúi mình làm lễ:
- Đa tạ!
Thập tứ a ca cười hỏi:
- Cô chẳng qua mới gặp Lục Vu một lần, sao lại nặng lòng với cô ấy thế?
- Nhân phẩm tài năng của Lục Vu đều vào bực xuất chúng. Tuy chúng tôi chưa gắn bó thân thiết, nhưng đừng nói Thập tam a ca, mà chính đàn bà con gái như tôi đây cũng chẳng thể đứng nhìn.
Thập tứ a ca lắc đầu than:
- Đánh chết cái nết không chừa! Chẳng bao giờ bận tâm đến vị thế của mình cả, cứ tuỳ tiện đặt gái phong trần lên ngang với bản thân.
Câu nói khiến đôi bên cùng nhớ lại trận cãi cọ vì Lục Vu nhiều năm về trước ở thư phòng Bát a ca, bèn cười ầm lên. Thập tứ a ca tủm tỉm nói:
- Cô với Thập tam ca, hai người tự nhiên thoải mái thật!
- Thập tam a ca vốn cởi mở phóng khoáng, đối đãi với Lục Vu không theo cách các vị suy diễn đâu. Vì trân trọng tài hoa và xót xa thân phận của Lục Vu, anh ấy mới ra tay che chở bao nhiêu năm nay. Giống như cầm ô che cho bông hoa xinh đẹp trong gió mưa vần vũ, cốt để giữ gìn vẻ đẹp của nó chứ không phải để bứng đem về nhà.
Thập tứ a ca cười khì:
- Nhưng ta thấy, tấm lòng Lục Vu dành cho Thập tam ca không chỉ là nghĩa bạn bè thôi đâu. Tối hôm đó, sợ thuộc hạ của Cửu ca lén lút giở trò, ta bèn đích thân đưa cô ấy về. Trên đường, Lục