XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2605 lượt.

g lập tức viết xong và ca một bài từ theo điệu "Như mộng lệnh". Đường Dữ Chính rất tán thưởng, ban tặng cho nàng rất nhiều. Đến đêm Thất tịch (07-07) Đường Dữ Chính mở tiệc trong phủ chiêu đãi bạn bè tân khách. Trong tiệc có một vị hào sĩ tên là Tạ Nguyên Khanh hâm mộ danh tiếng Nghiêm Nhụy lập tức làm một bài từ theo điệu "Thước kiều tiên", rất hợp với đêm hoan hội của Ngưu Lang, Chức Nữ, thể hiện rõ thông minh tài trí của nàng. Tạ Nguyên Khanh say mê nàng, liền giữ nàng ở nhà nửa năm, không tiếc tiền của tặng nàng. Nào ngờ sau đó nhà "đạo học" nổi tiếng của đời Tống là Chu Hy, làm quan khâm sai đến Thai Châu, muốn trai tìm tội lỗi của Đường Dữ Chính, chỉ trích họ Đường có quan hệ bất chính với doanh kỹ Nghiêm Nhụy và bắt Nghiêm Nhụy tống giam hai tháng. Nàng bị tra khảo chết đi sống lại nhưng không hề nói một điều gì tổn hại đến Đường Dữ Chính. Ít lâu sau, Chu Hy được đổi đi làm quan nơi khác, Nhạc Lâm kế nhiệm. Ông này thông cảm với cảnh ngộ của Nghiêm Nhụy, nhân một buổi lễ, Nhạc Lâm ra lệnh cho Nghiêm Nhụy làm một bài Từ bày tỏ nỗi oan khuất của mình. Nghiêm Nhụy ứng khẩu ca luôn bài từ "Bốc toán tử" này. Nhạc Lâm lập tức ra lệnh cho nàng hoàn lương.
(Có thể, khi viết "Kim Vân Kiều truyện", Thanh Tâm Tài Nhân đã có căn cứ vào câu chuyện này để hư cấu nên việc xử vụ án Thúc Sinh – Thúy Kiều).






Thừa Hoan vừa thấy Dận Chân liền nhào tới, Dận Chân bèn hạ bút, ôm lấy Thừa Hoan, Ta cười nhìn Thừa Hoan quấn quýt bên người Dận Chân. Con cái của chính hắn nhìn thấy hắn đều là vô cùng cung kính, xem ra Thừa Hoan ở trong phủ Dận Chân đã hưởng hết yêu thương cưng chiêu
Thừa Hoan thầm thì nói a mã trong vương phủ chỉ uống rượu không để ý tới nàng. Lại chỉ vào ta nói:" Nàng cũng uống say khướt, còn chút nữa là đánh nhau." Dận Chân nhíu mày liếc ta, dỗ dành Thừa Hoan một lúc, rồi sai thái giám đem Thừa Hoan tới chỗ Ô Lạt Na Lạp thị.
Hắn đi tới bên cạnh ta, than thở:" Rươụ uống không ít, còn mùi thuốc này chẳng lẽ là Thập Tam đệ hút sao? Ta nói" Ta cũng hút một ít" Hắn nhìn ta lắc đầu không biết làm sao." Vừa thuốc lại vừa ruợu, nàng như thế mà đi khuyên người ta sao?".
Ta khẽ gật đầu:" Hắn hẳn là sẽ không đi tìm Lục Vu nữa, không lâu nữa sẽ tốt thôi." Hắn giật mình nói:" Ta chỉ nhớ là cho nàng đi nói để đệ ấy thông thoáng một chút, không đến mức làm hại thân mình, nàng đã khuyên thế nào vậy?"
Ta thở dài nói" Ta nói dối vài câu." Hắn hỏi" Nói dối thế nào?" Ta nhìn hắn do dự chưa đáp, hắn ôm ta ngồi vào trên giường nói:" Mặc kệ là nói gì, ta sẽ không trách nàng ." Ta nói" Ta ám chỉ với Thập Tam gia, Lục Vu là con cháu của vụ "Minh sử án" bị nhà tan cửa nát." Nói xong mà trong lòng vẫn không yên , Văn tự ngục luôn luôn là cấm kỵ của Thanh triều.
Dường như đang trong trời đông khắc nghiệt, lại đột nhiên rơi vào hầm băng, toàn thân bỗng nhiên lạnh lẽo, ta ôm ngực quay người đi ra. Nắm tờ bảng biểu trong lòng, ngơ ngác bước ra khỏi Dưỡng Tâm điện. Một màn này rốt cuộc đã diễn ra trước mắt ta. Đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sao trong lòng vẫn thấy chua xót.
Ngọc Đàn từ phía sau bước lên hỏi " Tỷ tỷ, trời lạnh như thế này, sao ngay cả áo choàng cũng không mặc đã đi ra ngoài rồi?" Nói xong dắt ta quay về Dưỡng Tâm điện. Ta rụt tay về, nói" Ta không muốn trở lại đó." Nàng suy nghĩ rồi nói " Vậy qua bên chỗ muội đi! Bây giờ muội vẫn ở trong viện lúc trước." Ta vội vàng gật đầu.
Mãi cho đến buổi chiều, Ngọc Đàn thấy ta vẫn không có ý định đi, đành phải lôi chăn đệm ra sắp xếp chỗ cho ta ngủ cùng nàng. Chợt có tiếng đập cửa vang lên, Ngọc Đàn vội vàng đi mở cửa. Mai Hương tươi cười bước vào, hướng về phía ta thỉnh an nói:" Cao công công sai nô tỳ mang túi sưởi tới cho cô cô , dặn nô tỳ nói lại với cô cô cần phải giữ ấm đầu gối." Ta quay đầu không nói, Ngọc Đàn tiếp nhận, Mai Hương cúi chào rồi lui ra.
Ngọc Đàn đem túi sưởi nhét vào trong chăn ta, ta đá ra ngoài nói:"Ta không cần cái này." Ngọc Đàn cười, mạnh mẽ nhét vào bên cạnh đầu gối, nếu không giữ gìn cẩn thận, chịu khổ là chính mình mà thôi. Dù có tức giận, cũng không đáng phải lấy thân thể ra hành hạ." Ta hỏi" Là ai?" Ngọc Đàn sửng sốt một chút, mới đáp lại câu hỏi không đầu không cuối không rõ ý của ta," Niên phi nương nương."
Ngọc Đàn thay ta đắp lại chăn, lẳng lặng nằm xuống ngủ. Trong lòng khó chịu, một đêm vẫn miên man suy nghĩ, không có một chút buồn ngủ.
Hôm sau mãi tới lúc qua trưa, mới dần dứ lê lết về phía Dưỡng Tâm điện. Ngồi ngẩn ở trong phòng một lúc lâu, nhớ tới bảng biểu còn có chỗ chưa làm. Đứng dậy bước về hướng tẩm cung, đi tới cửa bước chân càng trở nên nặng nề, do dự một lát, cắn răng một cái mới bước vào. Cũng không nhìn đám sổ sáchđể trên kỷ án, tự tra tấn mình nhìn chằm chằm xuống giường.
Một tiếng khẽ thở dài từ phía sau, có cánh tay mạnh mẽ ôm choàng lấy ta, hắn cúi xuống bên tai ta hỏi" Ta nên vì nàng ghen mà vui mừng sao? Hay nên giận vì nàng hẹp hòi như vậy, tự làm mình phải khó chịu?" Ta lặng im không nói gì. Hắn cầm tay ta bước ra tẩm cung nói