Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2600 lượt.
r>Ta thuốc đã hít hết, ba bình rượu cũng đã uống cạn, mang theo sáu phần men say ngà, nửa ngâm nửa xướng:
Khứ dã chung tu khứ
Trụ dã như hà trụ!
Nhược đắc sơn hoa sáp mãn đầu
Mạc vấn nô quy xử 2
Bỏ đi, đã đành là nên bỏ đi
Ở lại, biết phải ở làm sao
Giá được hái hoa núi dắt mái đầu
Cần chi phải hỏi thân này về đâu
………………..Dận Tường, để nàng đi thôi!"
Đứng lên móc từ trong ngực lá thư năm ấy Lục Vu đưa cho ta, đặt lên bàn nói: "Cái này để lại cho ngươi." nói xong, ngả nghiêng đi ra khỏi phòng. Ta hỏi người hầu ở bên cạnh: "Thừa Hoan đâu rồi? Hãy để ta được gặp nó!"
"Cô cô mang con vào cung có được không?" Thừa Hoan đã gần năm tuổi co lại một góc trên giường chỉ lắc đầu. Duy nhất một lần nhìn thấy nó, nó còn được bọc kín trong tã lót, hôm nay đã là tiểu cô nương đẹp như tạc từ ngọc. Đích phúc tấn Thập Tam, Triệu Giai Thị thở dài: "Vốn mới từ bên hoàng thượng trở về, vừa mới cùng a mã ngạch nương quen thân được ít chút, thì Lục Vu lại bỏ đi, gia thì cứ luôn nhốt mình trong phòng uống rượu, nó thì mãi thế này." Ta tiến lên cười nói: "Vào cung có thể gặp được Hoằng Lịch ca ca, còn có Tứ bá phụ nữa cơ!" Nàng trừng mắt nhìn ta, bàn tay nhỏ xíu bịt mũi, giọng giòn tan nói: "Nàng cũng uống rượu!"
Ta vội lui ra sau vài bước, xấu hổ nhìn Thừa Hoan, nó nhíu mày lại hỏi: "Bá phụ và ca ca dọn đến ở trong cung khi nào chứ? Nàng chớ có gạt ta." Đầu ta vốn lơ lửng, bị nó làm cho càng choáng váng. Tiểu nha đầu này lớn lên so với Lục Vu có năm phần giống, nhưng tính nết thực sụ khó chiều đây, "Ta mà lừa con ta chính là tiểu cẩu."
Nó chau mày quan sát xem xét ta một hồi, từ trên giường một phát đã vọt xuống mặt đất, "Chúng ta đi thôi! Nhưng mà nếu như không thấy được, ta sẽ mách bá phụ đánh nàng." Triệu Giai Thị buồn cười nhìn ta thông cảm, ta chỉ còn biết xoa xoa cái trán.
Ta dắt Thừa Hoan đi, Triệu Giai Thị một bên đưa tiễn, ta cung kính khước từ, nàng lại khăng khăng như vậy, nói: "Đây chỉ là chút tấm lòng của ta mà thôi," Ta nhìn nàng trong lòng dấy lên chua xót, nàng cũng xem như là điển hình hiền thê lương mẫu thời cổ đại, "Mấy năm nay ngươi chịu không ít khổ rồi!" Nàng thoáng cười nhẹ nói: "Sao so bằng gia và Lục Vu, ta còn được sống trong an nhàn sung sướng, cũng chỉ phải lo lắng đôi chút mà thôi!"
Hai người đang nói chuyện, trắc phúc tấn của Thập Tam Phú Sát Thị tiến lên thỉnh an Triệu Giai Thị. Ta vừa nhìn thấy nàng, trong mắt bốc hỏa, siết chặt lấy tay Thừa Hoan, Thừa Hoan "á á" kêu đau, quẳng tay ta ra.
Phú Sát Thị nhìn Thừa Hoan hỏi: "Thừa Hoan đây là đang đi đây vậy?" Ta khó nhẫn nại nổi, cười với Triệu Giai Thị nói: "Nô tỳ có chút chuyện muốn một mình nói với trắc phúc tấn." Triệu Giai Thị có hơi do dự, phất phất tay, để những người đi theo đều lui ra. Tự mình dắt Thừa Hoan lui ra một bên.
Ta ra lệnh cho mấy người thị vệ: "Đứng đợi một bên đi!". Bọn họ cũng vội vàng lui ra vài bước. Phú Sát Thị cười hỏi: "Không biết là nói cái gì, mà chúng ta phải lén lút nói thế này chứ?" Ta hỏi: "Ngươi rốt cuộc đã nói với Lục Vu những gì?" Sắc mặt nàng khẽ biến, vẫn gượng cười nói: "Mỗi ngày ta đều nói khá nhiều chuyện với Lục Vu! Chẳng rõ điều ngươi muốn hỏi là câu nào?"
Đang tức giận, vị rượu xộc lên trên đầu, ta tiến lên nắm chặt ve áo nàng nhẹ giọng quát: "Ngươi sau này bớt kiêu ngạo một chút, nếu còn dám giở trò gì với Thừa Hoan, ta sẽ không tha ngươi."
Triệu Giai Thị chạy lên trước,nắm chặt lấy tay ta nói: "Nhược Hi! Nàng ấy đích xác có sai, nhưng việc này hiện tại không nên làm lớn ra, để gia biết được khó có thể lường hết , biết đâu lại có người phải chết nữa." Trong lòng thở dài, thả tay. Chúng ta lúc nào cũng kiêng dè đi kiêng dè lại, bất kể oán hận đều phải kiềm nén, không còn như năm ấy gào thét một tiếng ,vung tay đánh đấm, không phải kiêng dè cái gì, yêu ghét phân minh.
Buông tay, dắt Thừa Hoan đi, Thừa Hoan tuy có chút cáu kỉnh, nhưng cực kì thông minh, trông thấy sắc mặt ta không tốt, lập tức ngoan ngoãn bước theo.
--------------------------------
1 thiên y vô phùng: áo tiên không thấy vết chỉ khâu: ý nói không để lại bất kì dấu vết nào.
2 Khứ dã chung tu khứ
Trụ dã như hà trụ!
Nhược đắc sơn hoa sáp mãn đầu
Mạc vấn nô quy xử
4 câu trong Bài Từ Theo Điệu "Bốc Toán Tử"
Nghiêm Nhụy
(Toàn bài)
Bất thị ái phong trần,
Tự bị tiền duyên ngộ.
Hoa lạc hoa khai tự hữu thì,
Tổng lại đông quân chủ.
Khứ dã chung tu khứ,
Trú dã như hà trú?
Nhược đắc sơn hoa sáp mãn đầu,
Mạc vấn nô quy xứ!
Chẳng phải thích cuộc sống phong trần
Tựa như bị lỗi lầm tiền kiếp.
Hoa rơi, hoa nở tự có thời,
Đều do chúa xuân làm chủ
Bỏ đi, đã đành là nên bỏ đi
Ở lại, biết phải ở làm sao
Giá được hái hoa núi dắt mái đầu
Cần chi phải hỏi thân này về đâu
Bài thơ theo điệu "Bốc toán tử" này được sáng tác trong một hoàn cảnh đặc biệt.
Bấy giờ Nghiêm Nhụy đang làm doanh kỹ ở Thai Châu, viên quan tri châu ở đó là Đường Dữ Chính ra lệnh cho Nghiêm Nhụy làm một bài từ vịnh hoa bạch đào. Nghiêm Nhụy đâu dám chống lệnh. Nàn