Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2592 lượt.

g trước tiên ân chuẩn đã mới được, bằng không chắc chắn sẽ bị nghị tội."
Ngoài cửa hốt chợt vọng đến vài tiếng cười giòn tan, Bát phúc tấn vén rèm bước vào, cười lạnh nói: "Nghị tội?Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ? 4. Thật nếu có tâm định tội, cho dù không làm gì, cũng có thể có tội."
--------------------------------
1. vùng phía Bắc Mông Cổ.
2. kỵ trang: quần áo mặc cưỡi ngựa.
3. thím Tường Lâm: nhân vật trong truyện ngắn Lễ Cầu Phúc của Lỗ Tấn
Thím Tường Lâm là một người phụ nữ bất hạnh nhất trên đời, thím phải đi làm thuê trong nhà Lỗ Tứ, nhưng được đối xử không giống với con người.
Cuộc đời thím là một chuỗi dài những bi kịch. Nỗi đau đớn dày vò bám riết thím ngay lúc gần cuối đời. Trước khi chết thím hỏi nhân vật tôi về thế giới bên kia: Con người ta chết rồi có còn linh hồn nữa không?Câu hỏi mang tính bi kịch nội tâm.Đó là sự dằn xé giữa muốn sống và muốn chết. Muốn chết để được gặp bé Mao con thím ở thế giới bên kia. Không muốn chết vì sợ cưa đôi thân xác cho người chồng mỗi người một nửa.
Những ai yêu thích Lỗ Tấn nên đọc qua truyện ngắn rất cảm động này.






Thập a ka cùng Thập Tứ a ka vội vàng thỉnh an, Bát phúc tấn chằm chằm nhìn ta quan sát vài lần, nhìn Bát a ka ôn nhu cầu nói: "Hãy tác thành cho Nhược Lan đi!" Nói xong, đi đến bên bàn, trải giấy nghiên mực, đưa bút lông cho Bát a ka.
Bát a ka thở sâu, nâng bút vung lên mà viết, viết xong đứng dậy lập tức đi ra khỏi thư phòng. Bát phúc tấn cẩn trọng đọc lại một lần, đưa cho ta vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, "Cầm lấy đi!" Ta tiếp nhận hưu thư 1, hướng về phía Bát phúc tấn dập đầu, "Tạ ơn phúc tấn!" Nàng cười khổ lắc đầu, lạnh lùng nói: "Ngươi không cần cảm tạ ta, ta chẳng qua chỉ vì mình. Ta suốt đời tâm tâm niệm niệm cùng nàng ấy phân tranh cao thấp, cũng không liệu được nàng căn bản không chút để tâm."
Nàng ngửa đầu, nhìn chăm chú trần nhà, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, cười nhạo nói: "Đây chẳng phải là trời cao đang chê cười hay sao?Ta rốt cuộc chỉ đấu đá với chính bản thân mình trọn một đời, ta không muốn lại cùng nàng ấy đến xuống đến lòng đất còn tranh chấp, nàng muốn chạy thoát, ta cầu còn không được, lòng tràn đầy vui sướng tiễn đưa!"Nói xong, nửa ngửa đầu, mỉm cười, bước nhanh ra khỏi phòng.
Ta cầm hưu thư, nước mắt nhỏ xuống, vì tỷ tỷ cũng là vì nàng. Nàng kiêu ngạo như vậy, cứ cho rằng ngửa đầu,là nước mắt không thể chảy nữa sao?
"Người viết thư Liêm Thân Vương Ái Tân Giác La,Doãn Tự, thời niên thiếu phụng chỉ lấy Mã Nhi Thái Thị làm vợ, sau khi xuất giá về nhà chồng, nhiều năm không thể sinh nở, chính hợp với thất xuất chi điều 2, nay lập hưu thư, tùy ý cho tái giá, cũng không phản đối.
Hai người đang nói chuyện, Thừa Hoan ở ngoài mành ló đầu vào ngó nghiêng dò xét,chạy nhào đến. Ôm chân ta reo lên: "Cô cô, cô có khỏe lên chút nào không?" Tình cảm quyến luyến vui mừng thể hiện rõ trên gương mặt Thừa Hoan, trong lòng ta cũng thấy ấm áp, khẽ mỉm cười kéo nó ngồi vào ghế, "Khỏe hơn nhiều rồi!" Nó cong miệng nhìn Dận Chân nói: "Hoàng bá bá nhiều ngày nay không để con được gặp cô cô, nói cô cô trong lòng khổ sở, cần phải nghỉ dưỡng. Nhưng cô cô vừa thấy con thì liền cười lên đó sao."
Thừa Hoan vẻ mặt nịnh hót giúp ta gắp một đống thức ăn, hói: "Cô cô trông thấy Thừa Hoan sẽ không đau khổ nữa có phải không?" Nói xong, mở to mắt, vẻ mặt tha thiết mong chờ mà nhìn ta, ta cười gật đầu: "Được nhìn thấy Thừa Hoan sẽ không còn đau khổ nữa."
Thừa Hoan la lên một tiếng "wooa", nói với Dận Chân: "Hoàng bá bá có nghe thấy không? Sau này không thể nào còn không cho con được gặp cô cô nữa." Dận Chân chăm chú nhìn chúng ta, cười gật đầu.
Có Thừa Hoan chọc đùa cho cười, nhẹ giọng nũng nịu, ta trong vô tri vô giác rốt cuộc ăn nhiều hơn trước đến hơn nửa bát cơm. Dận Chân vui sướng khen Thừa Hoan đôi câu, Thừa Hoan nghe xong càng làm bộ vẻ mặt mình là đáng yêu nhất trên trời dưới đất, tự cổ chí kim, ta cùng Dận Chân không nín được đều cười rộ lên.
--------------------------------
1 thư ly dị.
2 Thất xuất chi điều: Bảy lý do để bỏ vợ [thời phong kiến Trung Hoa'>
1. Không hiếu thuận với cha mẹ là trái ngược đạo đức.
2.Không có con là tuyệt thế tuyệt tôn.
3.Dâm loạn quan hệ nam nữ bất chính, loạn tộc
4.Đố kỵ rối loạn gia phong.
5. Mắc bệnh hiểm nghèo không thể cùng nhau chung sống hưng thịnh
6. Lắm điều ly thân.
7.Trộm cướp phản chính nghĩa.
Tắm rửa xong, mặc một bộ quần áo xanh nhạt, tay áo có thêu mấy đoá mộc lan bằng chỉ bạc, búi lại mái tóc rồi cầm trâm cài lên, đang cầm kéo cắt bấc nến thì Dận Chân vén rèm bước vào. Ta khó hiểu hỏi:" Xem xong tấu chương rồi sao?" Hắn khẽ cười nhìn ta, không nói gì. Ánh mắt dịu dàng như nước, tầng tầng lớp lớp, từng sợi từng sợi, quấn chặt ta vào trong tấm lưới của hắn. Tim bỗng trở nên loạn nhịp, kinh ngạc nhìn hắn, xoay mạnh ngừơi ra, giả như lơ đãng buông kéo xuống, trong lúc vô ý lại thoáng nhìn trong gương thấy mặt mình đã ửng hồng,
Hắn ôm ta từ phía sau, cúi đầu thì


Disneyland 1972 Love the old s