Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2579 lượt.
g cười nụ, rảo bước đi mau, bỏ lại đằng sau một tràng cười.
Đi chưa bao xa, chợt nghe tiếng chân dồn tới sau lưng, Nhược Hi ngoái đầu trông thì thấy Thập tam đang sải bước về phía mình. Nàng ngờ vực hỏi gã:
- Chuyện gì đây?
Thập tam bước mấy bước cuối thật nhanh, đến gần thì dừng lại bảo:
- Muốn hỏi cô một chuyện, nhưng độ này chẳng có dịp nào thích hợp nên suýt quên.
- Hỏi đi!
Thập tam cười cười:
- Vì sao lần trước cô muốn giúp Tứ ca?
Nhược Hi ngẩn ra, lục lọi đầu óc mãi vẫn không hiểu Thập tam đang nói chuyện gì, đành hỏi:
- Tôi giúp Tứ gia lúc nào nhỉ?
Thập tam mỉm cười, lắc lắc đầu:
- Vụ cống phẩm, cô đổ nước trà vào người anh Mười đó.
Nhược Hi hít ngược, miệng hơi há ra, trố mắt nhìn Thập tam a ca. Cũng lúc ấy, trong đầu nàng nổ rầm một tiếng, vỡ lẽ vì sao Thập tứ gặp mình lại khó chịu như vậy.
Một lúc lâu sau, hệt như bong bóng xì hơi, Nhược Hi ỉu xìu nói:
- Đấy vốn dĩ là do vô tâm, vừa khéo trùng hợp mà thôi.
Thập tam cười:
- Bất kể vô tâm hay hữu tâm, tiện đây ta cũng muốn cảm ơn cô. Nếu không nhờ cô, chẳng biết cái miệng Thập ca còn bẻo lẻo những gì. Không phải là sợ anh ấy, mà sợ giải thích với Hoàng a ma nó lằng nhằng ra – Nói xong, đợi một chốc không thấy Nhược Hi hé răng, gã bèn bảo – Ta về đây, cô cũng đi lo việc của mình đi nhé!
Nhược Hi máy móc gật đầu, xoay mình chậm chạp bỏ đi. Chẳng biết đầu óc nghĩ gì, chỉ biết tay lại lần đến chiếc vòng Phượng huyết, chân bước nặng nề. Đến một lúc bừng tỉnh, nhận ra mình đã đi lạc hướng, cách xa cung Càn Thanh tự khi nào rồi, nàng thầm thở dài, chẳng còn tâm trí đâu lo việc trà mới nữa, bèn trở gót về phòng.
Mặt trời dần ngả về tây, Nhược Hi ngồi trên tảng đá, lưng tựa vào thân cây liễu, mắt lim dim nhìn đôi bướm rập rờn trong bụi hoa trước mặt. Những đóa diên vĩ tím xen lẫn trắng đang tàn dần, không còn mang vẻ đáng yêu như khi nở rộ nữa. Song nhờ đôi bướm sặc sỡ thoắt bay thoắt đậu giữa hoa, quấn quýt xuống lên trông nhu tình vô hạn dưới tịch dương, người ta lại cảm thấy cảnh tượng này thật là diễm lệ.
Bỗng một giọng non nớt vang lên lanh lảnh:
- Ngươi làm gì thế? Sao bất động vậy?
Nhược Hi ngoảnh ra nhìn, thấy một thằng bé mũm mĩm dễ thương chừng sáu, bảy tuổi, phục sức tỏ rõ là con nhà quyền quý. Nhược Hi trỏ tay về trước:
- Ngắm hồ điệp!
Nhược Hi giật mình, vội ngoảnh lại nhìn kỹ. Hoằng Thời là đứa con về sau bị Ung Chính biếm làm thứ dân đây mà! Nhìn nó một chốc, nàng uể oải quay mặt đi.
- Ngươi không cúi chào ta à? – Hoằng Thời hỏi.
Nhược Hi ngoảnh ra nhìn thằng bé, tự nhủ, mới bằng ngần này đã học đòi phân biệt chủ tớ. Nàng tủm tỉm bảo:
- Bây giờ thì chưa đâu, đợi ngươi lớn lên rồi ta sẽ cúi chào.
Hoằng Thời nghiêng đầu nhìn Nhược Hi:
- Các cung nữ khác giờ đã cúi chào ta rồi đấy.
Nhược Hi mỉm cười, lại hỏi:
- Ai dẫn ngươi vào cung? Sao chỉ đi có một mình thế này?
Hoằng Thời không trả lời, cứ khăng khăng:
- Ngươi là ai?
Nhược Hi ngẩn ra, chưa kịp đáp thì thằng bé đã ré lên lần nữa:
- Ngươi là ai?
Nhược Hi ngoảnh đi, nhìn bụi hoa lạc lõng tịch mịch dưới tà huy, lẩm bẩm: “Ta là ai?” Là Mã Nhi Thái Nhược Hi hay Trương Tiểu Văn? Là cung nữ nhà Thanh hay nhân viên văn phòng hiện đại? Nhất thời ruột rối như tơ.
- Ừ nhỉ! Ta là ai đây? Ta cũng không biết mình là ai nữa – Trông thằng bé ngơ ngác, Nhược Hi nghiêng đầu cười – Ta không biết ta là ai cả.
Chừng hơi hoảng vì kiểu cười của Nhược Hi, Hoằng Thời thuỗn mặt ra nhìn nàng.
Trông thái độ thằng nhỏ, Nhược Hi bừng tỉnh, vội nặn ra một nụ cười thân thiện, định dỗ dành nó đôi câu. Đằng nào cũng không nên để con trẻ hết hồn vì một phút thất thố của mình. Đúng lúc ấy một thái giám hớt hải chạy đến:
- Ối chao! Chủ tử, nô tài tìm người mãi! Làm sao mà thoáng một cái đã chạy xa thế này?
Nhược Hi nhìn sang, thấy Tứ a ca đang rảo chân tới phía sau thái giám, bèn đứng ngay dậy hành lễ. Tứ a ca lại gần, liếc Hoằng Thời, lạnh lùng hỏi:
- Sao đây?
Hoằng Thời chừng hơi sợ, lí nhí đáp:
- Con nói chuyện với cô này một lát thôi – Bỗng như sực nhớ, nó cao giọng – A ma, cô ta không chịu chào con, còn nói không biết bản thân là ai.
Nhược Hi nghe tố, chỉ muốn ngất xỉu. Cái đồ ngồi lê đôi mách, chả trách bị người ta ghét! Không biết nên phản ứng thế nào, đành chọn cách không phản ứng, nàng cứ đứng im.
Tứ a ca bảo thái giám:
- Đưa Hoằng Thời sang chỗ nương nương đi!
Thái giám lĩnh mệnh, vội ngồi nhón gót để Hoằng Thời trèo lên lưng. Trước khi đi, thằng bé liếc Nhược Hi như định nói điều gì, nhưng ngó phụ thân thấy sắc mặt lạnh lùng quá, cuối cùng nó không hó hé câu nào, ngoan ngoãn theo thái giám rời đi.
Nhược Hi những tưởng Dận Chân sẽ đi luôn với ông con, không ngờ chàng vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cho rằng có xin rút lui cũng chưa chắc được như nguyện, Nhược Hi bèn quyết định nán lại nghe xem Tứ a ca định nói gì. Nàng đứng lặng, cúi đầu nhìn bóng đổ của cây liễu đang bị kéo dài ra dưới nắng chiều.
Tứ a ca trầm ngâm