pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bộ Bộ Kinh Tâm

Bộ Bộ Kinh Tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.

a, tôi chưa bị phạt bao giờ nên cũng thấy muối mặt.
Thập a ca cười an ủi:
- Được rồi, nguôi giận đi! Cô về nghĩ xem có thích đồ chơi hiếm lạ gì không, ta mua vào cho.
Nhược Hi mỉm cười không đáp. Nàng đứng im, các a ca cũng chẳng nói chẳng rằng. Tứ a ca và Bát a ca vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm dửng dưng và ôn hòa nhã nhặn thường trực, Cửu a ca u ám quan sát Nhược Hi. Thập tam a ca thì cười nháy mắt, còn làm ra vẻ rất chi bất lực, Nhược Hi cười đáp lại gã. Thập tứ thì nhíu mày, ưu tư ngó sang chỗ khác.
Nhược Hi lướt mắt một vòng, thấy không ai buồn nói năng, bèn cười ngọt ngào:
- Các vị a ca, nếu không có gì sai bảo, nô tỳ xin về trước.
Tứ a ca nhạt nhẽo đáp:
- Đi đi!
Nhược Hi cúi mình thỉnh an, rồi đi.






Hôm qua Nhược Hi trực đêm đến tận sáng, về nhà cũng đã ngủ bù mà vẫn cảm thấy thiếu ngủ, lại không dám ngủ ngày quá nhiều, sợ đêm mất giấc thì mai sẽ mệt mỏi. Nàng nửa nằm nửa ngồi trên sập, tiện tay lấy cuốn trà phổ Chử tuyền tiểu phẩm của Điền Nghệ Hoành thời Minh rồi nghiêng lại gần đèn, chăm chú đọc.
Sách chất trên án chủ yếu đều là sách về trà. Hiện giờ Nhược Hi đã coi việc trà nước cho Hoàng đế là một công việc thực sự, người ta bao ăn, bao ở, tiền lương phúc lợi đều rất hậu hĩ. Công việc tuy hơi mất tự do, phép tắc lại nghiêm, hễ phạm sai sót là phải chịu phạt, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng, song thời gian ba năm qua đã giúp nàng tìm ra quy luật của trò chơi, tìm thấy tự do trong khuôn khổ. Nàng tâm niệm đã làm thì phải làm cho thật tốt, tuy vào nghề muộn, nhưng tính trong cung hiện nay, nếu nói về trà, ai cũng phải nể Nhược Hi.
Nàng đang đọc dở đoạn: “Người nay mời trà, thường cho thêm đường hay kẹo, e rằng không được nhã. Đường, kẹo dẫu ngon đến đâu đi nữa thì cũng ảnh hưởng, có khi còn làm mất hẳn hương vị nguyên sơ của trà. Ngoài ra, động tới đường, kẹo là phải dùng thìa, thìa vàng thìa bạc thì thiếu thanh tịnh, thìa đồng thì nhiễm mùi tanh, đều không được cả…”, chợt nghe Vương Hỉ gọi ngoài cửa:
- Chị ơi, có nhà không đấy?
Nhược Hi ngồi thẳng dậy:
Nhược Hi dứt lời, trong phòng tịch mịch, ai nấy cùng trợn mắt khiếp đảm nhìn nàng, bầu không khí vẩn lên một mùi hãi hùng đáng sợ. Nhược Hi cũng sực tỉnh, tự nhiên rước họa vào thân! Nàng thụp ngay xuống đất. Lý Đức Toàn nghiêm mặt toan trách mắng, chợt nghe Khang Hy thở dài rồi mỉm cười bảo:
- Hồi chưa xuất cung, Thập cách cách của trẫm cũng luôn cằn nhằn bắt trẫm đi ngủ – Ông nghiêng đầu, thẫn thờ nghĩ ngợi chốc lát rồi khẽ lắc đầu, bảo Lý Đức Toàn – Thu dọn tấu chương lại, hôm nay hẵng nghỉ vậy!
Lý Đức Toàn nở nang mày mặt, liền cao giọng đáp: “Vâng!” và mau mắn đỡ Khang Hy đứng dậy.
Nhược Hi vẫn quỳ dưới đất. Lúc đi qua nàng, Khang Hy nhìn thoáng rồi bảo:
- Đứng lên!
Nhược Hi khấu đầu: “Tạ ơn hoàng thượng!” và đứng lên. Khang Hy ngắm nghía nàng một lát, cười hỏi Lý Đức Toàn:
- Đây chẳng phải là “Nàng Liều” nhà Mã Nhi Thái hay sao?
Lý Đức Toàn vội đáp là đúng. Khang Hy không nói gì nữa, đi thẳng ra ngoài, bấy giờ Nhược Hi mới biết lưng mình đã ướt đẫm. Thì ra nàng cũng sợ chết đến thế, lòng thầm cảm ơn cô Thập cách cách chưa từng gặp mặt, xem ra Khang Hy rất thương yêu cô ta.
Từ sau vụ ấy, Lý Đức Toàn nghiễm nhiên coi Nhược Hi là “phúc thần” của mình, động đến những việc tương tự là bảo nàng nghĩ cách. Cũng may tuy phải nghĩ nát cả óc, lại rất nhiều rủi ro, nhưng nói chung hiệu quả lần nào cũng như ý.
Vương Hỉ dừng chân, khẽ nói:
- Chị tự vào đi!
Nhược Hi gật đầu, rón rén tiến vào phòng.
Vào tới nơi, bắt gặp Lý Đức Toàn, lúc ấy đang đứng chếch sau lưng Khang Hy, nháy mắt với mình, Nhược Hi gật đầu rất nhẹ đáp lại và khẽ khàng tới gần nhà vua, làm động tác như định thay trà. Nàng nhấc chén lên, liếc nhanh xuống bài toán hình học Khang Hy đang giải, rồi chậm rãi lui ra.
Nhược Hi vào phòng trà, vừa súc trà vừa nghĩ, nhìn qua thì đề bài đó không phải là khó, vấn đề ở chỗ đường thẳng phụ mà Khang Hy kẻ thêm lại sai vị trí mất rồi. Nhưng chứng minh hình học là thế, một khi đã bí thì phải mất đôi chút thời gian mới nhận ra được. Kỳ thực nếu bây giờ ông cứ tạm gác đấy đừng làm nữa, có khi ngày mai nhìn lại đề bài sẽ thở dài tự thán sao hôm qua mình ngốc thế, không biết chỉ cần sửa đường kẻ phụ là xong luôn.
Nghĩ là nghĩ vậy, Nhược Hi cũng không thể vào khuyên Khang Hy nên vẽ đường phụ theo hướng này hướng ấy, hoặc là chứng minh theo cách nọ cách kia. Nàng có được bọn giáo sĩ Thiên chúa Joachim Bouvet, Jean Franois Gerbillon của Pháp hay Thomas Pereira của Bồ Đào Nha dạy toán như Khang Hy đâu. Nhỡ ông hỏi tại sao nàng giải được, nàng biết trả lời thế nào?
Khẽ đặt trà xuống bàn xong, Nhược Hi trấn tĩnh rồi nhẹ nhàng gọi:
- Hoàng thượng!
Khang Hy không ngẩng đầu lên, chỉ “ừm” một tiếng. Ngần ngừ chốc lát, Nhược Hi tiếp tục:
- Thế này thì chỉ e về sau mấy ông Tây dương ấy chẳng dám giảng hình học cho Hoàng thượng nữa.
Khang Hy lại “ừm”, mắt vẫn thẫn thờ ngó đề bài. Nhưng gần như ngay lập tức, ông c