Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.

thở dài ngồi xuống bên cạnh anh, không rảnh nhìn xem bên cạnh anh là những người nào, dù sao anh giao thiệp cũng rộng, lại thêm những người quen do bạn bè kéo tới, cô luôn không đủ tâm tình để ý đến những người bạn nhậu của anh.
”Anh muốn thế nào, thì nói đi.” Cô làm thêm đến tận bây giờ, mệt mỏi gần chết, không muốn cùng anh vòng vo.
”Bọn họ không cho anh đi.” Lúc nói những lời này, anh giả bộ làm nũng khiến người ta không khỏi muốn nổi cả da gà.
Cuối cùng Tinh Tuệ cũng quay đầu nhìn những người khác đang ngồi trên ghế sofa, đàn ông chiếm đa số, tuổi khoản tầm Cao Nguyên không sai biệt lắm. Một số ít các cô gái ngồi đây ăn mặc đều rất gợi cảm, không phải là cô đối với các cô gái đó có thành kiến nhưng thật sự là chợt nhìn qua người ta khó có thể có được cảm tình.
”Tôi muốn đưa anh ấy về.” Cô nói với mọi người.
”Như vậy sao được…” Một người đàn ông nói đớt quơ cánh tay nói.
”Anh ấy đến thời gian ăn ‘Thi nhiều ninh’.” Tinh Tuệ hai tay ôm ngực, bình tĩnh thuyết phục.
”…” Mọi người ngồi trên ghế sofa, ghế dài thoáng chốc trở nên an tĩnh, đại đa số là nửa miệng mở rộng, lộ vẻ mặt kinh ngạc.
”Được a, ” Một người đàn ông ngồi bên cạnh Cao Nguyên đột nhiên cười như không cười mở miệng, “Cô giúp anh ấy uống chén rượu này tôi liền tha cho hai người đi.”
Tinh Tuệ nhìn ly rượu trên bàn, căn cứ kinh nghiệm của cô, ly rượu kia hơn phân nửa là rượu cocktail: “Tôi phải lái xe.”
Người đàn ông đó không nói gì chỉ là tươi cười rạng rỡ nhìn cô. Dưới ánh đèn lờ mờ, cô đột nhiên cảm giác được người này có chút quen mắt, nhưng lại nghĩ không ra rốt cuộc đã gặp nhau ở nơi nào.
Giằng co qua lại một hồi đến khi không khí gần như sắp sửa bộc phát, Cao Nguyên đột nhiên đứng lên, cầm lấy áo khoác, giống như người không có việc gì phủi mông một cái, nói: “Tôi về nhe, lần sau trở ra uống, bye bye…”
Nói xong, anh liền lôi kéo Tinh Tuệ ra ngoài.
Nửa đêm mười hai giờ, trong thời khắc mê người này : một ngày cũ kết thúc, một ngày mới lại đến. Từ xưa đến nay, mọi người đều mê luyến thời điểm “tống cựu nghinh tân” giống như là cáo biệt quá khứ nghênh đón tương lai. Nhưng giờ khắc này, lái xe về, Tinh Tuệ lại cảm thấy chẳng có gì vui sướng, cô chỉ cảm thấy quá mệt mõi!
”Thi nhiều ninh?” Cao Nguyên cười khổ mà nói, “Chỉ sợ tin tức này vừa truyền ra tôi không có cách nào khác ngòai việc lăn lộn trong cái vòng lẩn quẩn này.”
”Vậy thì đừng lăn lộn.”
Cao Nguyên xoay đầu lại nhìn cô trong chốc lát, sau đó nhắm mắt lại, giống như ngủ thiếp đi.
Xe chạy nhanh hơn tốc độ cho phép trên đường, thình lình có một cuộc điện thoại gọi đến, anh lại nhanh chóng nhận, giống như chưa hề chợp mắt:
”Chuyện gì? … Ừ, là cậu à… Ừ… Sau đó thì sao? Cậu nghĩ làm cái gì?”
Nói nói, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, khóe miệng cười thật khó hiểu: “Cậu nói cái gì?”
Anh rất ít như vậy, vừa cười vừa nói chuyện, cho nên Tinh Tuệ cũng không nhịn được quay đầu qua nhìn anh một cái, lại bị anh trừng trở lại.
Bệnh thần kinh!
Cô ở trong lòng mắng. Cô có thành ý đi đón anh, đem anh cứu ra, anh còn trừng cô.
”Phùng Giai Thụy, ” anh nói với người ở đầu dây bên kia của điện thoại di động, “Em của cậu có uống lộn thuốc hay không? “
Tinh Tuệ cả kinh, đột nhiên vỗ đầu nghĩ, Phùng Giai Thụy không phải là anh của Phùng Giai Thành thì là ai?
”Ừ… Không có, không thể nào, ” anh nhìn cô một cái, ánh mắt rất kỳ quái, “… Tôi không biết, cậu tự mình hỏi cô ấy đi… Người a, người có thể tiến hành, ngay cả có điểm…”
Nói tới chỗ này, anh lại nhìn cô một cái, mới nói: “Có điểm ngu xuẩn.”
Tinh Tuệ biết rõ anh hơn phân nửa là đang nói về mình, vì vậy trừng mắt liếc anh một cái, anh không nói gì chỉ lập tức đưa móng vuốt sói đến bên eo cô hung hăng bấm một cái.
”Cao Nguyên, anh muốn chết a!” Cô thét chói tai, xe lạn theo hình chữ S, thật may là nửa đêm nên trên đường không xe khác.
Anh không những không thu tay về, ngược lại làm trầm trọng thêm nghiêng người ngậm lấy vành tai là nơi nhạy cảm nhất của cô.
Cô muốn điên rồi! ! !
Muốn thét chói tai lại cảm thấy kêu không ra tiếng, đáy lòng không khỏi sợ hãi, ngay cả chân cũng như nhũn ra.
”Ừ… Ừ… Biết rồi…” Người này lại vẫn vừa dùng đầu lưỡi liếm cô vừa nói điện thoại!
Cô thử đẩy ra anh, nghĩ nói với anh như vậy rất nguy hiểm, nhưng mà bất lực. Một lát sau, anh rốt cục buông cô ra, quay đầu đi chỗ khác tiếp tục nói di động:
”Em của cậu điều kiện tốt như vậy, không thích hợp đâu… Cậu khuyên cậu ấy tìm người khác đi. À, cô em họ Lâm của tôi không phải là rất tốt sao, gần đây vừa trở về, trẻ tuổi xinh đẹp, cũng là tốt nghiệp y khoa, trai tài gái sắc, thích hợp hơn…”
Anh lại nói thêm chút nữa mới tắt máy. Quay đầu lại trừng cô, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục giả vờ ngủ.
”Anh muốn đem em Lâm giới thiệu cho ai a?” Tinh Tuệ lạnh lùng hỏi.
”…” Cao Nguyên giật giật khóe miệng không lên tiếng.
”Anh thật là ác độc, Lâm Chi Nhân thích ai anh không biết sao? Cô ấy trước kia suốt ngày đi theo sau đít ai vậy ta?”
”Không quan hệ với tôi, tôi đã sớm nói rõ ràng cùng c


Snack's 1967