Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/765 lượt.

là Cao Nguyên con khỉ kia nói!
”Nhưng tôi nói cho anh ấy biết là tôi chỉ muốn cùng cô làm bạn bè.”
Cô nặn ra một nụ cười, cảm giác mình rất hèn hạ. Với một người đàn ông lúc nào cũng nghiêm túc như vậy nhưng cô chỉ một lòng nghĩ muốn chứng minh với Cao Nguyên là anh ta đã sai mà thôi, lại quên mất cảm nhận của người khác. Phùng Giai Thành thành thật như vậy, còn cô cô quả thật như ma quỷ tà ác.
”Nhưng tôi lại muốn, ” anh nói tiếp, “Nếu người bạn đó lại rất phù hợp với linh hồn, mà chúng ta thọat nhìn qua linh hồn hình như không có gì phức tạp…cho nên…”
”?”
”Tôi nghĩ hay là trở lại trên thể xác của tôi đi, tôi không muốn làm bạn bè bình thường với cô”
”…”
Phùng Giai Thành đem xe dừng ở lầu dưới nhà Tinh Tuệ, chuyển cần số đến point mort (điểm dừng), kéo thắng tay, vẻ mặt thành thật hỏi:
”Cô có thể làm bạn gái của tôi không?”






Thật xin lỗi
Thành thật mà nói, kể từ sau khi cùng Kỷ Dần Hạo chia tay, Tinh Tuệ nghĩ không biết mình còn dịp nghe được lời đề nghị “Em có thể làm bạn gái của tôi được không ?” một lần nào nữa hay không, nhưng… bất luận như thế nào, người đó không thể là Phùng Giai Thành.
Vì vậy cô thật sự cảm thấy dở khóc dở cười.
”Xem nét mặt của cô, tôi cũng biết đáp án là…” Bác sĩ cúi đầu, trên mặt thoáng hiện lên một nụ cười khổ.
”Tôi…” Cô không thể nào nói tiếp, “Tôi cảm thấy có lẽ anh trai cậu nói đúng…”
”Thật tốt quá.” Cô phát ra từ nội tâm, chân thành giang hai cánh tay ôm Phùng Giai Thành. Trên người anh có một mùi vị nhàn nhạt không hẳn của nước mà là hỗn hợp của một chút nước hoa, cô đoán rằng có lẽ là anh vì hẹn hò đặc biệt nên mới dùng, cô đột nhiên có chút cảm động.
Nhưng cô chỉ là như một người chị gái vỗ vỗ bờ vai của anh, buông anh ra, sau đó ngã vào lưng dựa của ghế ngồi.
”Anh Cao Nguyên có phải đang theo đuổi cô không?” Phùng Giai Thành đột nhiên hỏi.
”Cậu nói bậy bạ gì đó? !” Tinh Tuệ giống như là nghe một chuyện động trời, cười to nói, “Tôi và Cao Nguyên chỉ là… chỉ là bạn bè!”
Anh dùng ánh mắt nói cho cô biết, anh không tin.
”Là thật!” Cô vội vã ngụy biện, dù vẫn có chút chột dạ, nhưng vẫn « cây ngay không sợ chết đứng » nói, “Chúng tôi biết nhau hai mươi mấy năm, anh ấy tựa như anh trai của tôi, còn tôi là em gái của anh ấy…”
Anh trai và em gái? Thật buồn nôn … Tinh Tuệ không nhịn được trong lòng đánh trống … vậy bọn họ chẳng phải là loạn luân sao? !
Vì vậy chính cô cũng không nói được nữa, qua loa chia tay Phùng Giai Thành sau đó vội vã đi vào nhà trọ.
Đi vào thang máy, bốn phía tường đều là gương, Tinh Tuệ thở ra thật dài. Quan hệ của cô và Cao Nguyên, từ khi nào thì bắt đầu trở nên… khó mở miệng như thế này?
Có lẽ cái gọi là ” quan hệ sex friend “, vốn không đơn giản như cô nghĩ…
Về đến nhà, cô không mở đèn, mà đá rơi giày cao gót trước, sau đó dựa đầu vào ván cửa trong chốc lát, trong đầu lẫn lộn những chuyện phát sinh lúc tối.
”Vì sao lại về sớm như vậy.” Trong bóng tối, giọng Cao Nguyên không hề báo trước vang lên, hù dọa Tinh Tuệ xuất mồ hôi lạnh.
Cô mở đèn lên, phát hiện Cao Nguyên ngồi trên ghế sofa, hai tay khoanh trước ngực, trong tay có một lon bia đã mở.
”Anh muốn hù chết người a?” Nuốt sự ngột ngạt từ miệng xuống lồng ngực, cô tức giận trừng anh, sau đó bắt đầu cởi áo khoác.
”Vì sao em về sớm vậy?” Anh vẫn không muốn buông tha.
”Sớm sao,” cô vén tóc ra sau tai, “Đã hơn chín giờ.”
”Chẳng lẽ nói bác sĩ hành động thật chớp nhoáng sao?” Anh nghiêng chân nói.
Tinh Tuệ đột nhiên ý thức được anh đang đề cập đến vấn đề gì, vì vậy dừng động tác trên tay lại nhìn anh. Càng nhìn lại càng thấy gương mặt anh tuấn này thật chán ghét, vì vậy xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía anh tiếp tục lấy tay vén tóc ra sau tai.
Cao Nguyên đứng bật dậy, bước nhanh đi đến phía sau cô, lạnh lùng lấy bàn tay xoa vào không khí chỗ trên sống lưng cô nói: “Có phải mặc như vầy thì không cần cởi phải không?”
Tinh Tuệ trở tay đẩy bàn tay anh ra, xoay người nghiến răng nghiến lợi nói: “Chúng tôi không xấu xa như anh nghĩ đâu!”
Trong mắt của anh thoáng hiện lên một tia nổi giận hiếm thấy, dọa cô phải sợ run một hồi lâu. Anh không phải là loại người rất dễ nói chuyện, nhưng cũng rất ít khi thật sự tức giận, cho nên cô dường như không thể đọc được gì qua nét mặt anh.
”Làm tình rất xấu xa sao?” Cao Nguyên nhướng mày, lạnh lùng nói.
Trực giác Tinh Tuệ cho biết là cô đang chọc tức anh, môt người rất ít nổi giận như anh nhưng khi bị chọc giận hậu quả thiết tưởng thật khó lường, vì vậy cô xoay người cất bước trốn. Nhưng Cao Nguyên chỉ cần duỗi một chân ra là có thể khóa cô ở vách tường.
”Ý tôi không phải vậy…” mắt cô khép hờ, không nhìn anh.
Anh đưa tay đặt vào eo cô, cúi đầu xuống dùng chóp mũi mài mài gương mặt cô. Cô bị anh khiêu khích thấy ngứa ngáy trong lòng, nhưng lại nghĩ tới tối hôm qua mình nói muốn cùng anh kết thúc, vì vậy đưa tay đẩy anh ra nhưng không cách nào thành công.
Hai người dây dưa một hồi lâu,


pacman, rainbows, and roller s