XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.

lại nhìn cô chằm chằm trong chốc lát, cảm thấy dưới tình huống này không cần thiết nói nhảm nhiều với cô, liền đoạt lấy sách trên tay cô tiện tay ném xuống đất, sau đó, lăn người qua đè cô dưới thân, cưỡng chế tách hai chân của cô ra.
Đường Tinh Tuệ đã sớm hét rầm lên, còn dùng tay đập vào vai anh … nhưng không thể nào ngăn cản được anh.
“Em còn muốn chơi? ” anh cúi đầu xuống hung hăng hôn cô một chút, “Muốn chơi nữa tôi không khách khí với em…”
Nói xong, anh lại đi liếm vành tai cô, thổi hơi vào tai cô. Đường Tinh Tuệ nhột đến không chịu nổi, muốn đẩy anh ra nhưng không cách nào đẩy được, cuối cùng chỉ có thể thét chói tai đầu hàng.
Anh nhìn cô, do rất nhột nên cô cười đến gò má cũng cứng lại. Trong lòng anh bỗng nhiên có một loại cảm xúc rất khó hiểu bắt đầu khởi động, giống như ngay cả chính anh cũng không cách nào khống chế được.
Để thoát khỏi loại cảm giác khó hiểu này, anh vội vã bắt đầu chuyên tâm làm tình. Rất nhanh, người phụ nữ dưới người anh liền phát ra tiếng rên rỉ làm anh hài lòng.
Tối hôm đó, lúc sắp lên đến đỉnh thăng hoa, Đường Tinh Tuệ liên tục lầm bầm gọi tên anh, anh cúi và bên tai cô thấp giọng hỏi: “Ừ?”
Cô cũng lại không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, lặp lại một lần… một lần… một lần nữa tên anh…
Không biết vì sao, giờ khắc này, anh cảm thấy… vô cùng thỏa mãn.






Bạn đang đọc truyện Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !






Đáng yêu
Kỷ Dần Hạo mặc áo gió, đứng ở cửa, có chút mệt mỏi, nhìn qua giống như là mới vừa tan việc trở về.
Kỷ Dần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo một tia quẫn bách, nhưng vẫn rất tươi: “Có vài lá thư gửi cho em, nhưng lại chuyển đến hộp thư nhà anh. Mặc dù nhìn qua thấy không có gì quan trọng nhưng anh nghĩ trực tiếp mang đến đưa cho em sẽ nhanh hơn”
Hơn nửa năm không gặp, Tinh Tuệ cảm giác mình cơ hồ cũng đã muốn quên bộ dáng của Kỷ Dần Hạo, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua anh những hồi ức trước kia cứ như từng đợt sóng… từng lớp… từng lớp dâng lên trong lòng cô.
Cô nhìn thấy một xấp thư trong tay anh, giật giật khóe miệng hỏi: “Làm sao anh biết tôi ở đây?”
Thành thật mà nói, cách đây nửa năm, có một lần bất chợt trông thấy Kỷ Dần Hạo, cô không tránh khỏi cảm giác buồn khổ. Trước kia, khi cô cùng bạn trai cũ chia tay, cô cũng đã tưởng tượng, nếu như có một ngày ở trên đường hoặc ngẫu nhiên gặp ở đâu đó, cô sẽ đối diện với người đó như thế nào? Nhưng với Kỷ Dần Hạo… cô lại chưa từng nghĩ tới.
Giống như trong tiềm thức, cô chưa bao giờ chấp nhận rằng mình đã chia tay với Kỷ Dần Hạo. Phải chăng, với Kỷ Dần Hạo, cô vẫn chưa muốn buông tay hay vẫn là chưa từ bỏ được… ?
Trong chút vô thức, cô tiện tay chọn lấy một thanh dài là chuôi của một cây dù. Lúc cô cầm dù đi ra, không khỏi sợ hết hồn … Cao Nguyên không biết tự lúc nào cũng đứng ở cửa lớn, mặt không thay đổi nhìn Kỷ Dần Hạo, trầm thấp hỏi:
“Cậu tại sao lại ở chỗ này?”
“Anh ấy tới đưa thư cho tôi…” Tinh Tuệ vội vàng cầm cây dù đi tới, trong lòng tựa như có người ở đánh trống, làm cô chột dạ, “Thuận tiện mượn cây dù… mà thôi.”
Cao Nguyên không nói gì, mặt vẫn như cũ nhìn nhìn Kỷ Dần Hạo, lại nhìn cô một chút. Sau đó, lông mày bỗng nhúc nhích. Chỉ cần hành động rất nhỏ bé mờ ám này thôi nhưng trực giác Tinh Tuệ mách bảo… con khỉ này sắp nổ tung rồi…
Vì vậy cô vội vã đưa cây dù cho Kỷ Dần Hạo, nói: “Tạm biệt.”
Vẻ mặt Kỷ Dần Hạo càng thêm lúng túng, cầm lấy cây dù, trầm mặc mấy giây, gật gật đầu, sau đó xoay người đi đến thang máy nói: “Tạm biệt.”
“Ah!” Cửa thang máy mở ra trong nháy mắt, Cao Nguyên đột nhiên nói với Kỷ Dần Hạo, “Cây dù không cần trả lại.”
“Ah?” lúc này Tinh Tuệ mới phản ứng được, chăm chú nhìn cây dù, trong lòng hơi lo lắng nhưng cũng cố không nhìn mặt Kỷ Dần Hạo, “Vậy không được, cây dù này là kỷ niệm 50 năm thành lập của hãng XXX, sản phẩm số lượng hạn chế a, bằng không tôi sẽ đổi cho anh…”
Nhưng lời còn chưa nói hết, cô đã bị Cao Nguyên kéo vào phòng, “Phanh” một tiếng, đóng cửa lại.
“Cái đó số lượng hạn chế…” Cô vốn định tiếc hận, nhưng sau khi chứng kiến vẻ mặt của Cao Nguyên, vội vàng im lặng.
“…”
Hai người ở trong phòng khách trừng mắt nhau. Tinh Tuệ trong lòng vẫn còn tiếc rẻ cây dù kia nhưng khi Cao Nguyên dùng ánh mắt phát hỏa nhìn cô, cô cũng không dám nhắc lại.
Một lát sau, con khỉ cởi áo khoác xuống, nói: “Modem ở đâu?”
“Ở đây, tại đó…” Cô chỉ chỉ vào phòng khách, phía dưới mặt bàn sách.
Anh không cùng cô nói nhảm nhiều, vội đi đến, ngồi xổm xuống kiểm tra. L