Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.
ích nói chuyện cho nên đến khi thức ăn được đưa lên, cô ta đã quên những nghi hoặc vừa rồi, bắt đầu hưng phấn kể những chuyện thú vị của tuần trăng mật “Đẹp nhất là lúc mặt trời lặn, anh hén?”
Nói xong, cô ta quay đầu nhìn người chồng mới cưới của mình, đáp lại cô ấy là một nụ cười mĩm tràn trề sủng ái.
Nụ cười như thế có thể lây sang từng người, ngay cả Cao Nguyên cũng không tự chủ nhếch khóe miệng cười nụ. Anh trong lúc vô tình nhìn Tinh Tuệ một cái, cô cũng đang mỉm cười, chỉ là nụ cười này… tả thế nào đây, sao như phảng phất cả sự cô đơn.
“Tinh Tuệ, cậu biết không, đàn ông Hy Lạp đều thuộc dạng siêu cấp!” vẻ mặt Tiểu Viện trở nên hớn hở.
“Thật sao?”
“Đúng vậy, cho nên cậu nhất định phải đi du lịch Hy Lạp một chuyến! Nói không chừng có thể gặp được một người nào đó!”
Cao Nguyên nhìn Đường Tinh Tuệ một cái, phát hiện cô đã nhìn anh, sau đó hai người lại đồng thời dời tầm mắt đi chỗ khác. Anh nghe được cô nói: “Tốt, lần sau nghỉ phép có thể cân nhắc đi Hy Lạp.”
“Đúng rồi, ” Tiểu Viện miệng nhét một con tôm chiên tempura, hướng Tinh Tuệ hỏi “Ah, lúc hưởng tuần trăng mật cậu đi đâu?”
Cao Nguyên sửng sốt một giây, sau đó nhìn về phía Tinh Tuệ, chỉ thấy cô lúng túng giật giật khóe miệng: “Ừ… a, đảo Gu-am.”
Tiểu Viện kinh ngạc nhe răng trợn mắt, giống như không nghĩ tới mình là người đang dẫm lên địa lôi, vì vậy vội vàng lúng túng cười lớn hoà giải: “Thật xin lỗi, tôi đúng là loại người không có đầu óc, tại sao lại nhắc lại chuyện cũ? ha ha…”
Có lẽ vì không muốn người khác lúng túng, hay là muốn tỏ ra như không để ý, Đường Tinh Tuệ rộng rãi lắc đầu: “Không có việc gì. Đảo Gu-am cũng rất thú vị. Lần sau, nếu hai người kỷ niệm một năm ngày cưới cũng có thể cân nhắc đi chỗ đó. Quang cảnh phần lớn của hải đảo rất lãng mạn, thích hợp cho một đôi yên tĩnh nghỉ phép. Nhưng ngược lại nếu như muốn những nơi náo nhiệt, có thể cùng bạn bè đi đến những vùng duyên hải chơi, vừa có biển lại có núi, đi cả nhóm là thích hợp nhất.”
“Ý kiến hay.” Tiểu Viện vội vàng phụ họa.
Cao Nguyên nhìn nhìn vẻ mặt mây trôi nước chảy của Đường Tinh Tuệ, sau đó, quay đầu nói với Vu Nhâm Chi: “Nghe chị của cậu nói, gần đây cô ấy mở thêm một nhà hàng mới ở vùng ngoại ô phía tây phải không ?”
“Đúng vậy, ” Vu Nhâm Chi giống như ngầm hiểu ý anh, bắt đầu không kiêng nể gì giới thiệu việc kinh doanh của gia đình mình tại khu du lịch Ô Trấn, “Là quán ăn chuyên về món ăn đặc sản của địa phương. Thật ra, ở đó cũng không có nhiều món hải sản nhưng mọi người khi nào muốn đến, có thể gọi điện thoại trước cho tôi, tôi đảm bảo sắp xếp để mọi người hài lòng…”
Vì vậy Tiểu Viện lại bắt đầu kế hoạch du lịch Ô Trấn.
Cao Nguyên trộm nhìn lén Tinh Tuệ một cái, sắc mặt cô như thường, giống như đã đem những lúng túng vừa rồi quẳng ra sau đầu.
Lúc bữa tiệc gần kết thúc, Cao Nguyên lấy cớ còn có việc, cùng Tinh Tuệ cáo từ trước.
Hai người vẫn như cũ trở về nhà của Cao Nguyên, Tinh Tuệ không mất hứng, cũng không nói muốn đi đâu, chỉ là cả một buổi chiều đều gần như trầm tư, một mình ngồi trên cửa sổ cầm một quyển tiểu thuyết trinh thám xuất bản từ mấy mấy năm trước phơi nắng.
Cao Nguyên suy nghĩ một chút, rồi lái xe đi siêu thị gần đó mua thức ăn chuẩn bị buổi tối ở nhà sẽ tự mình nấu.
Nhưng chờ anh với bao lớn bao nhỏ xách về là ngôi nhà trống không, trên bệ cửa sổ đã không còn Đường Tinh Tuệ nữa…
Anh lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho cô, tiếng chuông lại vang lên từ trên sân thượng. Anh thở dài, đi tới kéo cửa ra, phát hiện cô ở trong góc hút thuốc.
“Tôi không thích con gái hút thuốc.” Anh không nói hai lời lập tức đoạt lấy nửa điếu thuốc từ trong tay cô, dập lửa nhét vào trong đồ gạt tàn.
Vì sao anh lại cấm không cho tôi hút thuốc?” Cô nhàn nhạt nhìn anh một cái, “Dù sao thì tôi cũng không phải là ‘Con gái’ .”
Cao Nguyên nhìn cô, nhìn thật lâu, đột nhiên nói: “Đường Tinh Tuệ, có phải em muốn cùng tôi gây gỗ phải không?”
Cô quay đầu đi chỗ khác, không nhìn anh.
Lần này, anh thật sự cảm thấy tức giận: “Người cặn bã đó đáng giá với em như vậy sao?”
Cô thở dài, mới nói: “… không liên quan đến anh ấy, là do những thứ khác kéo đến.”
“Không phải là tôi muốn kéo, là do em … “
“… đừng nói nữa!” Cô đột nhiên hét to lên với anh, “Tôi đã rất cố gắng để quên đi những đau xót kia nhưng mọi người muốn tôi thế nào? ! Muốn tôi cười nói tôi mỗi ngày đều rất vui vẻ sao? Làm sao có thể!”
“Tôi không muốn em làm như vậy … “
“… nhưng chỉ cần mỗi lần tôi toát ra bất kỳ một mất hứng nào, ” cô ngắt lời anh, “anh sẽ nói là tôi đang nghĩ về anh ấy. Anh còn nghĩ gì nữa, còn muốn thế nào, thế nào đây?…”
“…” Anh không nói lời nào, bởi vì, cẩn thận ngẫm lại, những điều cô nói hòan toàn không sai.
“Thật ra, ý của anh là muốn nói tôi thật đáng khinh, phải không?” Cô nhìn thẳng vào anh không hề chớp mắt.
Cao Nguyên nhíu mày, cố nén lửa giận trong lòng: “Tôi đâu nói vậy cũng chưa từng nghĩ em như vậy!”
Cô nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng khép hờ mắt: “Thật xin lỗi. Những lời tôi vừa nói, thật