Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2913 lượt.
Hàn cử hành hôn lễ.
Nàng ở đâu,sự nàng tồn tại là cái gì? Bất quá là làm người thứ ba bị khinh thường, không thể gặp qua tình phụ. Trên đời không hề có gió lùa tường, chuyện này không có khả năng giấu diếm bao lâu nữa, nàng thật sự không nghĩ thương tổn Chỉ Dao.
“Mân Mân, cậu xem, áo cưới kia thật đẹp, chúng ta mau đi qua nhìn xem.” Chỉ Dao hai mắt tỏa ánh sáng, chỉ vào áo cưới trong tủ kính, vẻ mặt hưng phấn.
Nàng bị Chỉ Dao lôi kéo đi vào tiệm áo cưới, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kích động của Chỉ Dao, mê luyến cước bộ nhìn bộ áo cưới tráng noãn mà lưu luyến bồi hồi.
Tượng kia trưng bày cho tinh thuần không tỳ vết màu trắng phủ kín toàn bộ tầm nhìn, tâm giống như nhanh bị một trận khó chịu. Nàng không biết chính mình là như thế nào mà đi ra khỏi tiệm áo cưới kia, lại là như thế nào bị Chỉ Dao lôi kéo đi ở trên đường cái .
Cuối cùng là trong túi Chỉ Dao phát ra tiếng chuông điện thoại tiếng, chuông dời đi một ít lực chú ý, nàng nghe được Chỉ Dao vui vẻ hoan hô, còn không có hiểu được chuyện gì xảy ra, đã bị Chỉ Dao lôi kéo hướng bãi đỗ xe đi.
“Chỉ Dao, chúng ta đi đâu?” Ngồi trên xe, Mân Huyên ánh mắt tràn đầy mê hoặc.
Chỉ Dao đem túi đặt ở sau, xoay người vội vàng phát động xe,“Cha mẹ mình đi du lịch ở nước ngoài đã về, hiện tại vừa xuống sân bay, ca ca mình không rảnh, bảo mình đi đón,cậu theo mình cùng đi đi.”
“Mình? Mình cũng đi?” Mân Huyên ngữ khí hơi hơi kinh ngạc, nghĩ đến anh trai Chỉ Dao Giản Quân Dịch, lập tức nói,“Không cần , cậu vẫn là cho mình xuống xe, mình sẽ bắt xe trở lại bệnh viện.”
Chỉ Dao thầm oán ngắm nàng liếc mắt một cái,“Mân Mân, cậu là bằng hữu tốt nhất của mình, là chị em tốt nhất, chúng ta ở chung nhiều như vậy năm, cậu cũng chưa gặp qua cha mẹ mình. Trước kia mỗi lần mời cậu đến nhà mình làm khách, cậu đều nói bận . Hôm nay cậu có rảnh,mình nghĩ đem cậu giới thiệu cho cha mẹ mình biết.”
Công bằng
Nàng phủ trên trán một trưởng, Chỉ Dao ánh mắt oán giận xem xét nàng một trận bất đắc dĩ, ở tại Lăng trạch ba năm, đối với bệnh chung của kẻ có tiền nàng đã rất quen thuộc , không nghĩ làm cho cha mẹ Chỉ Dao cho rằng nàng kết bạn cùng Chỉ Dao là có ý đồ khác.
“Chỉ Dao,cậu xem mình hiện tại trên tay còn bó thạch cao, như vậy đi……” Nàng xem vết thương trên cánh tay trái, hiện ra một ít xấu hổ.
Chỉ Dao như là đã sớm biết nàng sẽ nói ra lý do này, quyết giành nói trước,“Mân Mân, cậu yên tâm, cha mẹ mình đều tốt lắm, bọn họ sẽ không để ý . Lần này cậu nếu không đi , mình sẽ cần phải sinh khí nha.”
Mỗi lần đều lấy chiêu này đến hù dọa nàng, thực cô gái nhỏ này không có biện pháp, Mân Huyên hiểu rõ cười,“Được rồi, mau lái xe đi, đừng cho cha mẹ cậu phải chờ lâu.”
“Đúng vậy, Mân Mân, không cần cậu hỗ trợ, đi, chúng ta trực tiếp lên xe là được.” Chỉ Dao lôi kéo tay nàng đi ở phía trước, cha mẹ Chỉ Dao theo ở phía sau, bốn người một trước một sau lên xe.
Hành lý rất nhanh đã được chất lên phía sau xe, Chỉ Dao chạy xe ra khỏi sân bay.
Mân Huyên ngồi yên vị trí, xuyên thấu qua kính chiếu hậu phía trước hướng về hai vị trưởng bối đang nhắm mắt dưỡng thần, nàng biết bọn họ rất mệt đi, Chỉ Dao đã muốn trực tiếp lái xe về Giản trạch, vấn đề là nàng cảm thấy dạng đi làm khách này có điểm rất đường đột, nghĩ rằng trên đường sẽ xuống xe.
Nàng mấp máy môi vừa định nói chuyện, không ngờ phụ thân Chỉ Dao lại mở miệng hỏi,“Đúng rồi, Chỉ Dao, gần đây con cùng Doãn Lạc Hàn thế nào ? Ta và mẹ con không ở đây, hắn có hay không bắt nạt con ?”
Chỉ Dao một bên cẩn thận lái xe, một bên kêu to phản bác,“Ba ba, ba lại muốn nói đi đâu , Lạc ca ca như thế nào có khả năng bắt nạt con, anh ấy đối với con tốt lắm.”
“Chúng ta đây an tâm.” Mẹ Chỉ Dao nói tiếp,“Ta và ba ba con lần này đi du lịch về chính là nghĩ sẽ chủ trì hôn lễ cho các con. Các con đính hôn đã nhiều năm như vậy, ta hiện tại luôn luôn quan sát Lạc Hàn, hắn mặc dù có điểm hoa tâm, bất quá hắn đối với con là thật không sai, cũng thực chiều con, hy vọng sau kết hôn có thể giống như con nói hắn là một đấng nam nhi tốt.”
“con còn chưa có tốt nghiệp, hiện tại nói đến chuyện kết hôn có điểm sớm .” Chỉ Dao chu môi, hai gò má lại dị thường đỏ ửng.
Cha mẹ Chỉ Dao hiểu ý cười cười, biết Chỉ Dao thẹn thùng, cũng không nói cái gì nữa, bọn họ lực chú ý rất nhanh liền chuyển dời đến trên người Mân Huyên.
“Mân Huyên, thường nghe Chỉ Dao nói cháu tốt như thế nào, đối với chúng ta còn không biết cha mẹ cháu là làm cái gì?”
“Ân……” Mân Huyên nhất thời nghẹn lời , vấn đề này nàng thật sự rất khó trả lời.
Nếu nàng trả lời cha mình hiện tại ngồi tù, tin tưởng họ rất nhanh sẽ giống những người khác dùng một chút ánh mắt khác thường nhìn nàng.
“Ba ba, ba hỏi cũng hơn quá đi, cũng không phải tra hộ khẩu điều .” Chỉ Dao biết nàng quẫn bách, hợp thời giúp nàng giải vây,“Mân Mân là bạn tốt của con, cô ấy sinh sống trong một gia đình bình thường.Ba không cần dùng cái kiểu hỏi nhân viên của ba mà dọa cậu ấy đi, nếu nói như vậy, con cũng kh