Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.
ông tha cho ba.”
Phụ thân Chỉ Dao cười ha ha xua tay,“Được, được, ta không hỏi còn không được sao? Kỳ thật ta và mẹ con giống nhau, đầu tiên mắt xem thấy Mân Huyên cô gái này cũng không tệ lắm, diện mạo cũng thực để người thích, vừa thấy chính là một đứa nhỏ được dạy dỗ tử tế, cho nên nhịn không được liền hỏi.”
“Bá phụ, bá mẫu, cám ơn hai người đã nghĩ vậy.” Mân Huyên liếm môi dưới, cảm thấy vẫn là nói thật có vẻ sẽ tốt,“cháu cùng Chỉ Dao là thiệt chị em nhiều năm, cháu lần đầu tiên gặp mặt hai người cũng thấy thực sự thân thiết. Kỳ thật nhà cháu mười mấy năm nay đã tan,mẫu thân cháu gặp biến cố kia đã qua đời, cha cháu ngồi lao, cháu là một người ở trong cô nhi viện mà lớn lên .”
Sở dĩ nói điều này nàng chính là cảm thấy chính mình thật sự thẹn cho Chỉ Dao, nàng nói dối nhiều lắm, lần này nàng không cần phải giấu diếm cha mẹ Chỉ Dao, đem sự thật nói cho bọn họ, xem bọn họ là đã thấy nàng, vẫn là vứt bỏ nàng, nàng đều không hề oán hận một câu.
“Mân Mân.” Chỉ Dao oán trách ngắm mắt Mân Huyên, trong ánh mắt tràn ngập lo lắng, nàng biết Mân Huyên nói những lời này cần phải có rất nhiều dũng khí.
Trong lúc nhất thời, cha mẹ Chỉ Dao không nói gì, bọn họ nhìn đối phương, bị Mân Huyên như vậy một phen thản nhiên nói khiến họ giật mình, nhưng bọn họ dù sao cũng là người đã trải qua sóng to gió lớn, trên mặt rất nhanh liền khôi phục lại thần sắc bình thường.
Xấu hổ không thôi
“Chỉ dao –” phụ thân Chỉ Dao đề cao âm điệu, ngữ khí nghiêm khắc.
Chỉ Dao cùng Mân Huyên không hẹn mà cùng nhìn lẫn nhau, âm thầm chuẩn bị tốt tâm lý, nghênh đón một trận chỉ trích.
Nhưng mà, các nàng thật không ngờ là, phụ thân Chỉ Dao đột nhiên chuyển lại đây cùng Mân Huyên nói chuyện, trong mắt lộ ra vài phần tán thưởng,”Cháu có thể thẳng thắn thành khẩn nói cho ta biết bối cảnh nhà của cháu, đã nói lên cháu là người không thích nói dối, ta rất thích cái cá tính thẳng thắn này. Nói thật, hôm nay nếu cháu không nói, ngày mai ta vẫn là sẽ cho người điều tra bối cảnh của gia đình cháu, bởi vì Chỉ Dao là đứa con gái mà ta thương yêu,nó thực đơn thuần, ta không hy vọng cháu kết bạn với nó là vì mục đích nào khác , cháu hiểu chưa?”
Mân Huyên sửng sốt một chút, chậm rãi gật đầu.”cháu hiểu , bá phụ.” Ông nói như vậy ý tứ là tán thành nàng làm bạn với Chỉ Dao.
Như thế nào lấy lòng? Mân Huyên còn không có hiểu được Chỉ Dao nói là có ý tứ gì, đã bị Chỉ Dao cùng mẫu thân nàng lôi kéo đi vào biệt thự. Thịnh tình không thể chối từ, tái chối từ còn có điểm không thức thời .
“Mân Mân, cậu ngồi ở chỗ này trước nghỉ ngơi một chút,mình đi gọi điện thoại.” Chỉ Dao cười khẽ trừng mắt nhìn, đem nàng đặt sô pha tại phòng khách .
Mẫu thân Chỉ Dao lôi kéo Chỉ Dao thấp giọng nói cái gì đó, sau đó cùng phụ thân Chỉ Dao cùng đi lên lầu, xem ra là quá mệt mỏi, trở về phòng nghỉ ngơi .
Nàng không có việc gì ngồi ở sô pha nhìn phòng khách bài trí xa hoa, ánh mắt bị góc sáng sủa của phòng khách thật lớn nơi đặt bể cá hấp dẫn .
“Mân Mân, cá của nhà mình đáng yêu đi.” Chỉ Dao một bên ấn điện thoại, một bên quét nàng liếc mắt một cái, còn không nhắc nhở nàng.“cậu có thể thử cho chúng ăn nha.”
Mân Huyên ánh mắt ở bên cạnh chiếc kỷ trà thấy được cá thực, dùng bên trong muỗng nhỏ đào một chút, nhẹ nhàng đưa đến trong bể cá. Nhìn đến mấy chú cá đang bơi lội tới, tranh đoạt thức ăn, không khỏi vui vẻ nở nụ cười.
“Lạc ca ca, cha mẹ em đã trở về, anh buổi tối có rảnh không?…… anh lại đây dùng bữa tối…… Ân…… Được…… Tốt……”
Doãn Lạc Hàn cũng muốn lại đây dùng cơm, nghe được nội dung cuộc điện thoại của Chỉ Dao, Mân Huyên chợt đứng thẳng dậy, da đầu một trận run lên, nhìn trước mắt sắp chạng vạng , thiết nghĩ nếu bữa tối trên bàn nhìn đến hắn, khó tránh khỏi cảm thấy xấu hổ không thôi.
Làm sao bây giờ? Sớm biết rằng là như thế này, nàng lúc trước sẽ không hẳn là đáp ứng Chỉ Dao đi sân bay đón cha mẹ nàng, cũng sẽ không sẽ biến thành hiện tại tiến thoái lưỡng nan.
Chỉ Dao buông điện thoại xuống, chuyển động tròn tròn con mắt làm ra an bài,“Ân, còn có một giờ nữa Lạc ca ca sẽ tới đây ,Mân Mân, chúng ta trước vòa trong phòng mình tán gẫu, một hồi chúng ta xuống lần nữa đến.”
Hiện tại chỉ có thể đi từng bước tính từng bước . Mân Huyên nhấp mím môi, nhâm Chỉ Dao lôi kéo đi lên thang lầu, ở góc trên lầu hai ngoài ý muốn đụng tới một thân ảnh đạo hân trưởng.
“Ca ca, anh chừng nào đã trở về ?” Chỉ Dao trừng lớn ánh mắt, nhìn đột nhiên xuất hiện ở trước mắt Giản Quân Dịch.
“anh vừa trở về một hồi.” Giản Quân Dịch trả lời đồng thời ánh mắt chuyển hướng về phía Chỉ Dao bên cạnh Mân Huyên, lập tức lại dừng ở cánh tay bó thạch cao kia , đôi mắt sắc bén mang theo mâu để hơi túng lướt qua.“Xem ra cô thật sự bị thương, nhiều sao?”
“Cám ơn anh đã quan tâm, tôi đã muốn tốt hơn nhiều.” Mân Huyên mím môi xả ra một cái tươi cười, không biết Chỉ Dao là như thế nào nói với hắn chuyện nàng gãy xương bị thương, sửa thiên muốn tìm một cơ hội giáp mặt nói rõ ràng c