Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2975 lượt.

g lên mạng tìm tư liệu, một lúc sau có chút mệt nhọc, nàng mơ hồ nhìn thời gian đã mười hai giờ.
Nàng tắt đèn bàn, xem ra tên kia sẽ không xuất hiện nữa, trèo lên giường, rất nhanh liền ngủ.
Đang ngủ say, xoay người, cảm giác bên cạnh có hơi ấm, nàng theo bản năng xích lại gần, ôm chặt, ngọt ngào rơi vào mộng đẹp.
“Em còn thẹn thùng sao? Cơ thể của tôi em cũng không phải chưa từng thấy.” Hắn tựa hồ còn lẩm bẩm cái gì, lại vang lên tiếng nước, lấp đi giọng nói của hắn.
Nàng quay trở lại phòng khách. Lửa giận ở ngực bùng lên, người này có phải hay không đầu óc không bình thường, phòng tắm nhà nàng căn bản so với phòng tắm trong biệt thự của hắn một phần năm cũng không bằng, hắn chẳng lẽ thật sự có thể dùng quen?
Hơn nữa, hắn dựa vào cái gì coi nơi này như là nhà của hắn vậy, ra vào tự do, nàng cũng không phải là Lăng Mân Huyên trước đây, nơi này là nhà của nàng, nàng tuyệt đối có quyền đuổi hắn đi ra ngoài.
Qua hai mươi phút, hắn mặc đồ ngủ từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy nàng như con sư tử bị xâm phạm lãnh thổ, lạnh nhạt hỏi.“Em có chuyện cần nói với tôi?”
“Đúng, tôi nghĩ chắc anh cũng biết tôi muốn nói cái gì.” Nàng chống tay vào eo lấy khí thế, ngữ khí có vẻ tức giận.
“Thẳng thắn lắm, có phải hay không cần tiền thuê nhà, tôi đã đoán trước được.” Hắn nhún nhún vai, chậm rãi đi đến phòng ngủ.
“Anh nghĩ tôi là loại người gì vậy? Tôi không cần tiền thuê nhà của anh.” Nàng nổi trận lôi đình, vội vàng đi theo.
“Không cần tiền thuê nhà, vậy em muốn nói cái gì.” Hắn liếc mắt một cái, tùy tay cởi bộ đồ ngủ, lộ ra dáng người tinh tráng không chút che đậy.
“A…………” Nàng kêu sợ hãi che mắt, nhanh chóng xoay người “Anh muốn làm gì? Đem quần áo mặc vào mau.”
Hắn không nói gì, phía sau vang lên tiếng thay đồ, hắn đang làm cái gì? Nàng thoáng nghiêng mặt nhìn, thấy cánh tay hắn đang với đến một bộ âu phục màu đen.
Hắn thay quần áo để làm gì? Nàng xoay người đang muốn lý luận, ánh mắt lại chạm đến thân hình của hắn, kiều mặt ửng đỏ, chạy nhanh chạy ra phòng ngủ.
Nhìn nhìn thời gian trên đồng hồ, không thể chậm trễ nữa , nàng còn phải đi làm, vội vàng chạy vội tới phòng tắm, dùng tốc độ nhanh nhất rửa mặt đánh răng.
Khi nàng đi ra, thấy hắn đã định mở cửa ra ngoài, cuống quít gọi hắn “Anh chờ một chút, tôi còn chưa nói hết.”
“Em còn muốn nói gì?” Hắn thấp thuần tiếng nói hỏi, trong ánh mắt lại hàm chứa nhè nhẹ giảo ý, hắn biết nàng muốn nói gì, chẳng qua hắn sớm đã có đối sách, chỉ chờ nàng mở miệng.
Ánh mắt nàng không khỏi nhìn lên gương mặt tinh xảo điển trai của hắn, mình sao lại thế này, cũng không phải lần đầu tiên nhìn khuôn mặt này, như thế nào sẽ có loại cảm giác mặt đỏ tim đập, ánh mắt dừng trên cổ áo hắn, như là thiếu cái gì, thì ra hắn chưa đeo cravat.
“Của anh……” Nàng chỉ chỉ cổ hắn.
Hắn cúi đầu cũng phát hiện ra, thanh âm trầm thấp “Cravat ở trong hành lý, em đi lấy giúp tôi.”
Hắn dựa vào cái gì mà sai nàng, nàng đang muốn bỏ mặc, không ngờ cước bộ lại sớm phản bội nàng, không khỏi trở lại đi vào phòng ngủ, đi giúp hắn lấy cravat.
Hai phút sau, nàng cầm một cái cravat màu bạc đi ra, chớp mắt duỗi thẳng cánh tay đưa cho hắn “Của anh.”
“Em giúp tôi đeo.” Hắn bình thản mở miệng bá đạo kiên quyết.






Một điều kiện
“Em giúp tôi đeo.” Hắn bình thản mở miệng bá đạo kiên quyết.
“Anh tự đi mà đeo.” Nàng lãnh đạm, muốn đem cravat trả lại cho hắn.
Hắn không có tiếp nhận, hai tay cắm trong túi, phun ra một câu “Nếu em giúp tôi đeo, tôi đáp ứng em một điều kiện.”
Nàng trước mắt sáng ngời, quay đầu nhìn hắn, không chút suy nghĩ liền hỏi “Điều kiện gì cũng được?”
Đến cách tạp chí xã một chút, nàng kiên trì đòi xuống xe, Doãn Lạc Hàn bất đắc dĩ đành ngừng xe lại, nàng xuống xe, đột nhiên nghe được hắn ở sau người kêu tên mình.
“Mân Mân………”
Tim của nàng đột nhiên đập lỡ mất một nhịp, lần đầu tiên nàng nghe hắn gọi tên mình rõ ràng mà thân thiết như vậy, chậm chạp quay người lại, nhìn cửa kính xe thể thao mở ra, hé ra gương mặt anh tuấn tuyệt luân xuất hiện ở trước mắt.
“Buổi tối tôi sẽ về nhà sớm một chút, hôm nay em hãy nghĩ xem em thích cái gì.” Đôi môi hắn nhếch lên đường cong tuyệt đẹp, lập tức khởi động xe.
Gì chứ? Hắn nghĩ mình và hắn là vợ chồng sao? Còn nói cái gì về nhà, nàng tức giận nhìn xe hắn đã đi xa lắc lắc mạnh đầu, vừa thấy thời gian còn có bảy phút, nàng vội vàng chạy như điên đến tạp chí xã.
Có thể là ông trời chiếu cố, hôm nay người đi thang máy cũng không nhiều, khi nàng đến văn phòng, còn kém một phút đồng hồ, thở phào, cũng may có xe của Doãn Lạc Hàn, bằng không hôm nay khẳng định sẽ đến muộn.
Nàng vừa nghĩ vừa thở, lòng còn sợ hãi chạy đến trước bàn công tác, buông túi xuống, theo thường lệ mở máy tính, ngẩng đầu nhìn phòng Phùng Tĩnh Như, nàng còn chưa tới.
Không thể nào, Phùng Tĩnh Như hôm nay đến muộn? Nàng không thể tin được nhìn thời gian dưới máy tính, quả thật đã chín giờ hai phút, nàng cầm lấy một đống tài liệu xốc lại,