XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342972

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2972 lượt.

một lát sau, nghe được một tiếng bước chân quen thuộc, Phùng Tĩnh Như đã đến.
Mân Huyên ngẩng đầu, nhìn Phùng Tĩnh Như bụng mang dạ chửa chạy hướng văn phòng, trên má có chút đỏ ửng, không khỏi có chút thông cảm, nàng hiện tại là phụ nữ có thai, bụng lớn như vậy, còn muốn đến đi làm, thật sự là vất vả.
Nàng đợi năm phút, đứng dậy đi tới văn phòng Phùng Tĩnh Như, nghe được một tiếng “Vào đi” , đẩy cửa đi vào.
“Phùng tiểu thư, chào buổi sáng.”
“Ừ, Mân Huyên, chào buổi sáng, cô đã đến rồi.” Phùng Tĩnh Như vẫn còn thở dốc, dùng khăn tay lau mặt, chỉ vào đống văn kiện trên bàn.“Cô giải quyết cẩn thận chỗ này giúp tôi.”
“Được, Phùng tiểu thư.” Mân Huyên đi tới, cầm lấy tập văn kiện, thân thiết nhìn Phùng Tĩnh Như “Phùng tiểu thư, tôi đi lấy cho cô chén nước, cô nghỉ ngơi một chút, chú ý giữ gìn thân thể.”
Phùng Tĩnh Như khẽ liếm môi, gật đầu mỉm cười “Cám ơn!”
Mân Huyên rất nhanh rót lấy một cốc nước ấm đặt trên bàn “Phùng tiểu thư, không có việc gì, tôi đi ra ngoài làm việc.”
“Mân Huyên, đừng vội đi.” Phùng Tĩnh Như uống mấy ngụm nước ấm, ngẩng mặt nói.
Mân Huyên dừng bước, nhìn Phùng Tĩnh Như trong mắt lóe lên ý cười, không biết nàng muốn nói cái gì.
Phùng Tĩnh Như cúi đầu nhìn bụng “Chắc cô cũng thấy rồi đấy, tôi càng ngày càng không tiện đi lại. Cấp trên đã phê chuẩn đơn từ chức của tôi, để tôi một tuần để đi, cấp trên muốn tôi đề cử người làm Phó chủ biên, tôi trịnh trọng đề cử cô.”
Đây là chuyện hoàn toàn không dự đoán được, Mân Huyên có chút mơ hồ, Phùng Tĩnh Như rời cương vị công tác, hơn nữa còn đề cử nàng làm Phó chủ biên sao?
“Phùng tiểu thư, cám ơn cô đã cất nhắc, tôi mới đến không lâu, khả năng……”
“Mân Huyên, năng lực của cô tôi đã tận mắt nhìn thấy, vì thế, tôi rất tin tưởng vào sự lựa chọn của mình.” Phùng Tĩnh Như buông chén xuống, dựa vào ghế “Nếu không có gì thay đổi, người của bộ phận nhân sự mấy ngày nữa sẽ tới, cho nên từ giờ tới lúc đó tôi sẽ bàn giao công việc lại cho cô, cô cần để ý một chút, về sau làm việc chỉ cần không chú ý sẽ rất dễ mắc lỗi đó.”






Điện thoại nặc danh
“Mân Huyên, năng lực của cô tôi đã tận mắt nhìn thấy, vì thế, tôi rất tin tưởng vào sự lựa chọn của mình.” Phùng Tĩnh Như buông chén xuống, dựa vào ghế “Nếu không có gì thay đổi, người của bộ phận nhân sự mấy ngày nữa sẽ tới, cho nên từ giờ tới lúc đó tôi sẽ bàn giao công việc lại cho cô, cô cần để ý một chút, về sau làm việc chỉ cần không chú ý sẽ rất dễ mắc lỗi đó.”
Dựa vào cửa ban công, Mân Huyên đầu óc trống rỗng, nàng hoàn toàn không dự đoán được Phùng Tĩnh Như sẽ đề cử chính mình, nàng mới đến được có hai tháng, thật sự khó tin đây lại là chuyện thật.
Quay trở lại đến bàn làm việc, Kỉ Tích Vân chạy đến, nhìn thấy bộ dáng sững sờ của Mân Huyên, nhịn không được hỏi “Mân Huyên, cô làm sao vậy? Trông cô lạ lắm.”
“Không sao, tôi đang nghĩ đến công việc Phùng tiểu thư vừa giao phó thôi.” Mân Huyên quay đầu lại, lắc lắc đầu, nàng hiện tại không thể đem chuyện này nói cho Tích Vân, bên phòng nhân sự còn chưa có thông cáo gì, nếu không may cuối cùng Phó chủ biên lại không phải là nàng, đến lúc đó chẳng phải là thực xấu hổ đi.
Mân Huyên nhìn soái khí thân ảnh dựa vào xe thể thao, không khỏi lộ ra khuôn mặt tươi cười, tiểu tử này đến thật đúng giờ.
“Bạn trai tôi cũng đến đón, vậy tôi đi trước đây.” Kỉ Tích Vân vẫy vẫy tay với nàng, như con chim nhỏ chạy vội tới thân ảnh cách đó không xa.
“Tạm biệt!” Mân Huyên một bên đáp lại Kỉ Tích Vân, một bên chạy hướng Kim Chính Vũ.
Khi nàng cách hắn chỉ còn vài bước chân, hắn đột nhiên chạy lại, ôm chặt lấy nàng “Mân Mân, tôi rất nhớ em!”
“Chính Vũ, ở đây không tiện, sẽ bị người ta nhìn thấy đó.” Nàng nhẹ nhàng đẩy hắn ra, lại sợ hắn tức giận, vội vàng chuyển đề tài “Tôi đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.”
“Vậy chúng ta đi ăn bữa tối lãng mạn nào.” Kim Chính Vũ mở cửa xe cho nàng, chờ nàng ngồi vào, đóng cửa, lại sang bên kia xe ngồi vào ghế lái, khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ tươi cười “Mân Mân, mấy ngày nay không gặp, em có nhớ tôi không ?”
“Hoàn hảo!” Nàng không yên lòng trả lời, hiện tại nàng lo lắng nhất chính là Doãn Lạc Hàn kia, nghe khẩu khí buổi sáng của hắn, hắn đêm nay chắc chắn lại muốn đến nhà nàng ngủ.
“Da mặt thực là dày mà!” Nàng bất mãn khẽ lẩm bẩm, hiện tại Doãn Lạc Hàn thay đổi làm nàng có chút khó hiểu, hắn không phải rất ghét nàng sao? Như thế nào hiện tại chẳng khác gì tên vô lại, mỗi đêm đều tới nhà nàng, thật sự là làm cho người ta không hiểu được mà.
“Mân Mân, em nói gì vậy?” Hắn nhìn nàng một cái, trong mắt lướt qua một tia nghi hoặc.
“Không có gì.” Nàng thè lưỡi, hiện tại ở bên Kim Chính Vũ, như thế nào lại nghĩ tới tên ma quỷ kia chứ.
Ăn xong, nàng không muốn để Kim Chính Vũ và Doãn Lạc Hàn có cơ hội gặp mặt, kiên quyết muốn tự về, Kim Chính Vũ đương nhiên không đồng ý, nói con gái một mình ở ngoài đường buổi tối không an toàn, nhất quyết lái xe đưa nàng về.