Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134915
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/915 lượt.
c vẻ mặt khoái trá của anh ta khi thực hiện được âm mưu. Mà anh ta cũng nhìn thẳng vào cô, không tính che dấu bộ dáng đó mà còn cười đến kì dị.
Đi ra khỏi tòa nhà cổ, Dương Khải Ca đành phải hỏi: "Thì Đông, bạn không cảm thấy là lạ sao?"
"Đúng! Đúng! Đúng! Rất là lạ nha!". Diêu Thì Đông không ngừng gật đầu đồng ý, cho nên cô mới bắt Khải Ca phải nắm chặt tay mình.
"Mình nói với bạn là có cảm thấy học trưởng kia là lạ?". Nhất là trước khi đi cô còn nhìn thấy nét mặt quỷ dị kia.
"Có sao? Học trưởng làm sao kì lạ? Mình cảm thấy anh ấy là người tốt". Trải qua sự việc vừa rồi, cô đối với học trưởng càng thêm ngưỡng mộ. Không ngờ, anh không chỉ đẹp trai mà đến quỷ anh cũng không sợ. Ha ha! Qủa thật chính là sự kết hợp giữa hoàng tử và anh hùng!?
"Không lẽ........ Bạn một chút cũng không nghi ngờ anh ấy lừa bạn?". Khóe miệng Dương Khải Ca hơi run rẩy. Không thể nào! Người bình thường có ngu ngốc thế nào, trong lòng cũng sẽ có điểm nghi ngờ.
"Anh ấy không cần phải lừa mình! Học trưởng sẽ không bao giờ làm như vậy". Cô trăm phần trăm tin tưởng học trưởng.
"Thì Đông". Dương Khải Ca cúi đầu nhìn bộ dáng tươi cười ngây thơ kia của Diêu Thì Đông chỉ có thể đem lời muốn nói nuốt vào trong bụng. Chỉ bỏ lại bốn chữ:" Bạn hết thuốc chữa!".
Nếu người trong cuộc đã một mực khẳng định như vậy. Cô và những người đứng ngoài cũng không cần thiết phải nói gì nữa.
Hai người cùng nhau đi ra sân trường, sau đó thì gặp được chị gái của Dương Khải Ca đang đi cùng với bạn học nhiệt tình mời bọn họ lên xe để đưa về nhà.
Vừa lên xe, Dương Khải Ca nhanh trí nghiêng về phía trước hỏi: "Chị! Chị có biết gần trường học , phía sau núi có một tòa nhà cổ tên là Tùng Hạc không?".
"Sao?". Dương Á Đạt nhìn trong gương chiếu hậu liếc mắt nhìn em gái mình một cái."Em là nói đến Lâu đài quỷ?".
"Uhm...... Có thể nói như vậy".
"Sao lại hỏi về nơi đó? Chị cảnh cáo em đừng đến gần nơi đó. Nơi đó thật quỷ quái". Dương Á Đạt tức giận nói.
"Vì sao?". Dương Khải Ca mở to mắt lên hỏi.
"Trước kia nghe một vị học trưởng nói. Tòa nhà đó là ngôi nhà cổ từ thời xưa, một mình nó một vùng! Trải qua bao nhiêu năm,nó vẫn luôn có không khí u ám. Mà cũng thật khéo, bên trong đó toàn là các loại Đoàn khủng bố". Bạn học của Dương Á Đạt trả lời.
"Đâu phải tất cả các Đoàn đều khủng bố. Ví dụ như Đoàn điện ảnh cũng rất bình thường mà!". Dương Khải Ca nhớ tới những lời giải thích của Đường Ẩn Khiêm.
Diêu Thì Đông vội vàng gật đầu. Bởi vì cô rất tôn trọng học trưởng đứng đầu Đoàn điện ảnh nha!
"Đoàn điện ảnh? Ha ha! Trường chúng ta làm gì có cái Đoàn điện ảnh. Mà thật có cái hội chuyên về phim, tên đầy đủ của nó là [Hội yêu thích phim kinh dị'>".
Nghe vậy, bả vai Diêu Thì Đông cứng đờ, ngây ngốc nhìn Dương Khải Ca.
"Cái Đoàn hội kia toàn những người biến thái, thích nhất là đi dọa người. Mỗi năm nhân ngày thành lập trường, bọn họ đều bố trí thành căn phòng quỷ, dọa nhiều người chân mềm nhũn, tè cả ra quần. Thậm chí còn hấp dẫn cả phóng viên đến để phỏng vấn". Bạn của Dương Á Đạt nhớ lại nói.
"Vậy.........Vậy chị có biết Đường Ẩn Khiêm không?". Dương Khải Ca sốt ruột hỏi, lo lắng liếc mắt nhìn Diêu Thì Đông một cái.
"Làm sao có thể không biết được! Cậu ta là nhân tài của khối bảy ở viện y học, còn là kẻ cầm đầu của các Đoàn hội biến thái. Nhìn cậu ấy rất đẹp trai phải không? Em có biết tại sao cậu ta lớn lên đẹp trai như vậy, điều kiện thì vượt trội như vậy mà không có nữ sinh nào muốn đến gần cậu ta?". Dương Á Đạt lạnh lùng nói: "Đó là vì cậu ta là kẻ siêu cấp biến thái!".
"Chị từng bị cậu ta ức hiếp sao?". Dương Khải Ca liếc mắt một cái thì nhìn ra. Nếu không phải từng nếm qua, chị nhỏ của mình tuyệt đối sẽ không nói nặng lời như vậy.
"Chị....Chị không có. Em đừng đoán bậy". Dương Á Đạt vội vàng phủ nhận. Đó đã là chuyện cũ, cô cũng không muốn nhớ lại.
"Chị của em chẳng qua bị vẻ bề ngoài của cậu ta lừa xoay quanh thôi".Bạn của Dương Á Đạt nhanh chóng giải thích.
"Đó đã là chuyện trước kia". Dương Á Đạt tức giận nói.
"Em nghe nói một khi đã gia nhập Đoàn hội, nhất định phải qua một năm mới có thể rút lui. Có chuyện này không?". Dương Khải Ca tiếp tục hỏi. Không lẽ cả chuyện này mà anh ta cũng đem ra lừa sao?
"Đúng vậy! Thật là không hợp lý. Cho nên bọn chị chưa bao giờ tham gia vào Đoàn hội". Họ đồng thanh nói.
Thì Đông thật đáng thương........Dương Khải Ca chuyển sang ngồi cạnh cô nàng đáng thương. Phát hiện cô nàng bị sự thật tàn khốc đả kích trầm trọng co rút thành một cục. Thân thể nho nhỏ còn hơi run run.
"Ngoan, ngoan". Cô nhẹ nhàng an ủi.
"Khải Ca, cứu mạng..........". Diêu Thì Đông mất hết sức lực, sợ hãi rên rỉ.
"Đó là định mệnh. Là phúc thì chạy không được, là họa tránh cũng không thoát". Cuối cùng đã khiến cho tiểu nữ sinh "ngây thơ ngu ngốc" tỉnh ra. Haiz! Sự thật luôn luôn tàn khốc.
Buổi tối hôm đó, Diêu Thì Đông vừa khóc vừa làm ầm lên với chị gái để xin nghỉ học một thời gian.
Nguyện vọng muốn nghỉ học của Diêu Thì Đông đương nhiên không có thực hiện được. Từ sau