Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/909 lượt.
hư vậy mà để cho người khác định đoạt à?
"Mình không muốn!". Cô lại dùng lực lắc đầu.
Đầu nhỏ của cô cúa vừa lập tức gật đầu, vừa lập tức lắc đầu khiến cho sự cân bằng của cơ thể cô không được tốt liền choáng váng. Thân thể cô lung lay, may mà Đường Ẩn Khiêm tinh mắt giúp cô ổn định lại cơ thể. "Thì Đông, em làm sao vậy?" Anh lo lắng hỏi.
"Đầu em thật là choáng váng, thật là muốn ói........".Diêu Thì Đông che miệng, xem ra là thật sự muốn ói.
Một cỗ cảm giác quen thuộc nhằm về nơi cổ họng của anh. Lông mày Đường Ẩn Khiêm nhíu lại, cố gắng đem nó đè xuống.
"Trời ơi! Tại sao có thể có người đem chính mình lắc đầu liên tục đến muốn ói?". Dương Khải Ca cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thiếu chút nữa là cười thành tiếng.
"Mình thật sự muốn ói mà......". Diêu Thì Đông sắp khóc đến nơi rồi. Khải Ca thật quá đáng. Mình đã khổ sở như vậy rồi mà cô ấy lại có bộ dạng nhịn cười, vẫn là học trưởng tốt........Cô chuyển sang nhìn học trưởng, lại thấy anh đưa lưng về phía mình, bả vai run run một cách khả nghi.
"Các người thật quá đáng! Toilet ở đâu vậy?". Cô quyết định muốn tự bản thân cố gắng.
Đường Ẩn Khiêm run run vươn ngón trỏ, chỉ chỉ góc.
Diêu Thì Đông bất chấp tất cả nhanh chóng chạy vào toilet, động tác mở cửa đột nhiên dừng lại. Cô đáng thương quay đầu, giọng có vẻ sắp khóc nói:" Theo giúp mình đi......mình sẽ sợ......"
Hai người chịu đựng nhịn cười rốt cuộc nhịn không được mở miệng cười to.
Nhưng Dương Khải Ca xem ra còn có lương tâm một chút, cô tuy vẫn còn cười mà vẫn không quên giúp bạn mình vào toilet bắt con thỏ.
Diêu Thì Đông ói ra thật, sau đó được Dương Khải Ca dìu đi ra.
Lúc này, Đường Ẩn Khiêm đã khôi phục bình thường. Nhưng trên gương mặt tuấn tú vẫn còn nhìn ra dấu vết của trận cười vừa rồi. "Thì Đông, em có khỏe không?".
"Không khỏe". Cô hít hít cái mũi, " Em quyết định muốn rút lui khỏi Đoàn". Lập trường lần ngày của cô kiên định ngoài ý muốn. Bởi vì cô cảm thấy mình không còn mặt mũi. Cô bị cười nhạo, cô thế nhưng bị học trưởng cười nhạo!
"Thì Đông, tuy là không khí nơi này tương đối có chút đặc biệt. Nhưng mà em không biết Đoàn điện ảnh của chúng ta là bình thường nhất trong tòa nhà Tùng Hạc so với các phòng Đoàn khác sao?". Đường Ẩn Khiêm quyết định chỉnh đốn lại suy nghĩ trong đầu cô, dùng phương pháp phân tích đối với cô. Bây giờ, dù nói cái gì cũng không cho cô rút lui khỏi hội. Cô chính là tương lai vui vẻ của anh đó nha!
"Cho hỏi một chút....." Dương Khải Ca nhịn không được xen vào: "Tòa nhà này rốt cuộc có những loại Đoàn gì?"
"Uhm....Chỉ có sáu cái văn phòng Đoàn ở trong này. Lầu một là Đoàn Nghiên thi ......." Anh khó có lòng tốt mà từ từ giải thích.
"Là nghiên cứu thi thể, không phải nghiên cứu thơ văn nha!". Diêu Thì Đông sợ Dương Khải Ca hiểu lầm giống mình, vội vàng nói thêm vào.
Đường Ẩn Khiêm cười cười với cô, xem như cảm ơn lời giải thích của cô. Sau đó tiếp tục nói:" Lầu hai là Đoàn triệu hồi Vu linh, lầu bốn là Đoàn nghiên cứu và thảo luận U Phù , lầu năm là Đoàn nghiên cứu và thảo luận Độc tà, lầu sáu là Đoàn nghiên cứu quỷ Tây Dương hay còn gọi là Đoàn nghiên cứu Ma cà rồng".
"Đoàn triệu hồi Vu linh? Đoàn nghiên cứu và thảo luận Độc tà? Bọn họ là.......". Dương Khải Ca không khỏi nhíu mi tâm, không hiểu hai cái Đoàn này rốt cuộc là đang làm cái gì?
"Đoàn triệu hồi Vu linh chính là nghiên cứu có thể khai thông Tâm kinh mà triệu hồi vong hồn.....Phương pháp, nếu như học muội có hứng thú thì nên tìm người thân đã chết nhỏ tuổi một chút. Có thể tìm bọn họ giúp đỡ. Còn Đoàn nghiên Độc tà thì chuyên nghiên cứu hạ độc, nguyền rủa. Đợi chút, nếu học muội có người rất đáng ghét ngược lại có thể tốn chút tiền lẻ nhờ bọn họ giúp một tay. Xem là muốn hạ độc, đóng đinh người rơm hoặc là nuôi tiểu quỷ, tất cả đều có phục vụ nha!". Anh không quên quảng cáo cho những lầu thân cận.
Diêu Thì Đông cũng là lần đầu tiên nghe được, không nhịn được sợ tới mức không nói ra lời. Làm sao mà nhà này lầu Đoàn nào cũng kỳ quái thế kia?
"Uhm, nghe qua thì đúng là Đoàn của các người là bình thường nhất". Dương Khải Ca gật đầu sau khi nghe giải thích của Đường Ẩn Khiêm.
"Chắc chắn rồi! Hơn nữa chúng tôi sở hữu các phim mà ở trong rạp chiếu phim chưa chắc sẽ xem được. Tất cả cuộn phim của chúng tôi đều nhờ đến chuyên gia mua. Hơn nữa sẽ được ưu tiên mà không chuyển sang nhà đài, thậm chí còn có người chuyên phiên dịch đó nha!"
Diêu Thì Đông nghe xong trong lòng hơi dao động. Nhưng mà.........Không được đâu! So với việc yêu thích điện ảnh, cô vẫn tương đối sợ quỷ.
"Em........em........" Cô hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí, hạ quyết tâm:" Em vẫn muốn rút lui khỏi Đoàn!"
"Thì Đông.......". Đường Ẩn Khiêm kéo tay nhỏ bé của cô lại, vừa thâm tình vừa chân thành nhìn cô.
Diêu Thì Đông ép buộc mình dời đi tầm mắt, tránh vì nhìn mặt của anh mà làm nhiễu loạn quyết tâm của chính mình.
Đường Ẩn Khiêm nhìn thấy nhưng cũng không thèm để ý. Còn dùng bàn tay của anh dịu dàng xoa đầu cô, rất nhẹ nhàng rất nhẹ nhàng nói:" Em chắc chắn k