XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Tác giả: An Tình

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/895 lượt.

ương Khải Ca cố ý hạ thấp giọng đổi chủ đề.
"Ừ! Tớ đã viết xong đơn và đưa cho học trưởng rồi.” Diêu Thì Đông đàng hoàng nói.
"Cái gì? Làm sao lại gấp như vậy chứ, tại sao cậu lại không đi quan sát tình hình đoàn trường một chút đã, lỡ như hối hận thì làm thế nào?”
"Không đâu, cùng lắm chỉ về nghệ thuật thôi!” Cô hoàn toàn tin tưởng học trưởng. Trời ạ! Cô muốn nhanh tan lớp để đến xem trai đẹp một chút!
Rất đẹp trai, hắn thật sự rất đẹp trai, không ngờ hoàng tử trong truyện cổ tích là có thật.
Tâm tình Đường Ẩn Khiêm rất tốt, hắn ngâm nga bài hát rồi trở lại văn phòng đoàn, vui mừng đưa bản đăng ký cho đàn em khóa dưới.
Nhìn thấy đơn xin ra tham gia đoàn, học đệ vừa mang theo ánh mắt vui mừng vừa sùng bái nói: “Không hổ danh là học trưởng, vừa xuất chiêu quả nhiên không giống bình thường.”
"Ha ha! Đương nhiên rồi! Bằng ánh mắt và giác quan thứ sáu, anh có thể biết được là kiểu người gì.” Đường Ẩn Khiêm kiêu ngạo ngẩng đầu ưỡn ngực, cười hai tiếng.
"Học trưởng quả nhiên anh minh, em sẽ lập tức cất vào tủ hồ sơ.” Văn thư đoàn trường lập tức chạy đến trược máy tính Key-in, đang muốn cất vào nhưng càng nhìn càng cảm thấy là lạ.
"Làm sao vậy?" Một đoàn viên khác nhìn vẻ mặt buồn bực của hắn, đến gần hỏi.
"Hình như có chỗ không đúng."
Những người khác nhìn hồi lâu, cũng có phần đồng cảm, cũng không biết vì sao, rốt cuộc là không tìm thấy vấn đề nằm ở đâu.
Đường Ẩn Khiêm đi tới, cầm tờ đơn lên xem một chút, phát hiện có chỗ không đúng…..
"Có!" Hắn lấy lại tờ giấy, nghiêng người thêm hai chữ “Đoàn trường” vào sau ô vuông, sau đó trả lại cho văn thư.
Văn thư nhận lấy nhìn qua, quả nhiên đồng ý gật đầu, thì ra như vậy.
"Hôm nay đoàn viên mới sẽ đến trình diện đó!” Đường Ẩn Khiêm nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ rồi, cô nhanh xuất hiện đi!
"Học trưởng, học sinh mới năm nhất hả? Đối với cô ấy có nhanh quá không?” Mặc dù trong lòng văn thư cũng đồng tình với học muội đó, nhưng các tài liệu này được cất rồi thì một phút cũng không thể chậm trễ.
"Nếu không cậu cho rằng trong trường học có ai sẽ bị lừa sao?” Đường Ẩn Khiêm ném cho văn thư ánh mắt “hình viên đạn”.
Mọi người cũng đồng cảm gật đầu. Bọn họ ở đoàn trường đã hoành hành nhiều năm nay, đã nhiều lần làm cho người ta phải “kinh hãi” có thể nói làm cho người ta có cảm giác chán ghét.
"Kỳ lạ, chúng ta ở đoàn trường rõ ràng chơi rất vui! Cô gái nào lại không hiểu rõ sự vui vẻ ấy chứ?” Mấy năm qua, trong đoàn chỉ có vài đoàn viên nữ, hơn nữa đều là bị lừa tới, hại trong đoàn Âm Dương mất cân đối nghiêm trọng.
"Học trưởng, người quản lý lần này rất có gan sao?”
Đường Ẩn Khiêm suy nghĩ một chút, cười gian, "Không lớn, nhưng nhất định chơi rất vui."
"Học trưởng tâm trạng rất tốt đó! Có phải gặp phải chuyện gì vui sao?"
"Đúng ! Tôi đã bắt đầu mong đợi một năm sống cuối cùng trong trường học này, ha ha!” Đường Ẩn Khiêm say mê nói, hắn cảm thấy, có cô, một năm này nhất định sẽ rất thú vị.
Rất khó nhìn ra tâm tình hắn tốt thật nhưng vẻ mặt và bộ dạng lại đang nghĩ đến chuyện xấu, học đệ ở cửa lo lắng rùng mình một cái.
A di đà Phật, xin phù hộ cho học muội đáng thương đó.
Diêu Thì Đông lạc đường.
Cái này không thể xem là tin tức được, bởi vì lạc đường là một trong những sở trường của cô, cộng thêm trường học quá lớn, mỗi tòa nhà nhìn đều giống nhau……
Chẳng qua, dù sao đường ở trên miệng, mở miệng hỏi là được rồi!
Nhưng khi cô phát hiện ràng đã hỏi đến mười mấy người. hơn nữa càng đi càng lệch xa, càng chạy càng lúc càng ít người, trong lòng của cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Cô lo lắng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, Hả? Mới vừa rồi còn trời xanh mây trắng, sao bây giờ bầu trời lại âm u thế này?
Điều này làm cho Diêu Thì Đông càng lo lắng hơn, theo bản năng cô ôm chặt túi đeo trước ngực, hoảng sợ nhưng vẫn đi về phía trước. Mặc dù cô rất muốn quay về, nhưng cô cùng học trưởng đẹp trai đã hẹn gặp rồi……. Nghĩ đến việc kiên trì chút nữa là có thể gặp được gương mặt tuấn tú, cô hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, cắn răng tiếp tục đến "Liêu lạc khứ" .(chỗ này mình không hiểu, ai hiểu thì nói giùm mình nha)
Đi một lúc lâu, cô thật vất vả rốt cuộc đã tìm được tòa nhà đó…… toàn nhà riêng biệt.
Tùng Hạc Lâu được xây một mình dọc theo khu trường học, rất có vẻ hứng thú, hơn nữa phía sau trường chính là một khu rừng rậm rạp, xem ra vô cùng …… Âm trầm.
Cô rùng mình một cái. Không thể nào! Có phải lầm hay không? Cô thấy các đoàn viên ở trong đoàn khác đều ở những chỗ vui vẻ, tại sao đoàn văn nghệ lại ở chỗ này?
Lúc này, khóe mắt Dư Quang liếc thấy một bóng người. A! Có người, tôt quá! Diêu Thì Đông hưng phấn chạy tới.
"Việc đó. . . . . . Thật xin lỗi!"
Mái tóc dài đen nhánh đén mông nghe thấy có âm thanh, chậm dãi xoay đầu lại, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Diêu Thì Đông có một chút thất vọng.
"Ồ! Anh tưởng em có thể tìm được chứ." Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, nhưng có chút lạnh nhạt lẩm nhẩm nói, sau đó ánh mắt tối lại nhìn về phía cô, nhẹ giọng hỏi: “ Có chuyện gì sao?”
Di