Tác giả: An Tình
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 134893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.
hẫu hay không? Chậc chậc, làm thì được mấy nhưng chủ yếu là giả đấy!” Hắn hưng phấn làm ánh mắt lóe lên.
Diêu Thì Đông khó khăn lắm mới nuốt được nước bọt, “Có ……Có cả kiểu đoàn thể như vậy sao? Em…… Em bị cảnh vật ở đấy hù dọa cũng đã sắp chết, căn bản không để ý tới.” Hoàn toàn không thấy! Cô vỗ vỗ ngực, nếu như thấy, nói không chừng cô sẽ ngất tại chỗ mất.
"Vậy sao?" Đường Ẩn Khiêm cúi đầu nhìn cô cười một tiếng, “Ở đó còn rất nhiều hình chụp tại hiện trường, khoa bọn họ cũng rất nhiệt tình, cũng rất có tình thương, luôn luôn nhận được thư cảm ơn, sẽ đến hiện trường giúp đỡ người gặp nạn.
"Phải . . . . . Vậy sao?" Còn có tuyến dân? Trời ạ! Nàng mới vừa đến tột cùng xông vào cái dạng gì kinh khủng thế giới à?
"Em không thấy được thật đáng tiếc, hay vậy đi! Hôm nào rảnh rỗi, anh đặc biệt xin đoàn trưởng bọn họ châm trước một chút, ngoại lệ cho em đi tham quan.”
"Không cần, không cần." Cô gấp đến mức mãnh liệt khoát tay, cô không muốn việc ấy “Ngoại lệ” ! “Học……Học trưởng, làm sao anh biết em ở chỗ đấy?” Nhanh chóng chuyển chủ đề, không làm cho anh vui mừng, lập tức mang cô đi “tham quan”.
"Ôi chao! Em nói to như vậy, cả tòa nhà đều sẽ nghe được đấy.” Hắn trêu cô nói.
"Vậy sao?" Diêu Thì Đông có chút ngượng ngùng nói."Còn phiền anh đến tìm em, thật là ngại quá.”
Dứt lời, cô đột nhiên nhớ đến vừa mới lúc nãy cô còn bổ nhào vào ngực anh khóc lớn…… Nghĩ tới đây cô đột nhiên đỏ mặt, may mắn nơi này rất tối, anh không thể nhìn thấy được……
"Tới rồi." Đường Ẩn Khiêm dừng trước một cánh cửa cổ xưa.
"Học trưởng, nơi này tại sao lại không có bảng ghi rõ khó gì? Như vậy sẽ luôn luôn có người đi nhầm chỗ!” Nếu có bảng tên, vừa rồi cô cũng không vào nhầm chỗ cấm như thế.
"Trừ các đoàn viên làm ở đây, người bình thường sẽ không đến chỗ này, mà đoàn viên chẳng nhẽ lại đi nhầm chỗ hay sao?” Đường Ẩn Khiêm lần nưa khẽ mỉm cười với cô, thiếu chút nữa làm cho cô choáng váng mặt mày.
"Học trưởng nói rất đúng." Diêu Thì Đông ánh mắt ngưỡng mộ thêm mấy phần.
"Vậy chúng ta vào thôi!" Ở kéo cửa ra cái kia một nháy mắt, hắn quay đầu hướng nàng nói: "Đúng rồi, để tỏ lòng của chúng ta hoan nghênh, chúng ta chuẩn bị một kinh hỉ muốn tặng cho nàng."
"Vui mừng? !" Nhất thời những đóa hoa ảo mộng trong lòng Diêu Thì Đông Mộng nở rộ ra. Được nên thân thiết với học trưởng, hoàng tử rất đẹp trai đó!
Ôm hy vọng lại sợ tâm tình bị tổn thương, cô theo Đường Ẩn Khiêm đi vào phòng làm việc tối đen.
Vui mừng đâu? Chủ yếu không có gì cả!
"Học trưởng?" cô nghi ngờ quay đầu muốn hỏi, lại phát hiện không thấy bóng dáng Đường Ẩn Khiêm. “Học trưởng, anh ở đâu? Đừng làm em sợ!”
Cô kêu nửa ngày, không thấy có người đáp lại. Đột nhiên, trong bóng tối xuất hiện một bóng trắng, sau đó…….. Một con ma đặc biệt to lớn kèm theo tiếng kêu thê lương hướng đến chỗ của cô.
"A ── a ── a ──" Diêu Thì Đông bị dọa đến thét chói tai, kêu thảm thiết đến khàn cả giọng, sau đó…… Ngất đi.
Phim vẫn còn đang chiếu, nhưng người xem duy nhất lại ngất đi.
Sau một lúc, từ sau màn vải lộ ra hai cái đầu.
"A! Như vậy liền ngất rồi?" .Giọng điệu có chút thương tiếc.
"Học trưởng, chúng ta làm như vậy là quá kích thích cô ấy rồi!". Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng trong giọng nói không có một chút đồng tình.
"Cô ấy nên kêu lên chứ, đợi lát nữa hy vọng sẽ đứng lên mắng chửi người.........". Thanh âm Đường Ẩn Khiêm nghe qua dường như rất bối rối. Nhưng khóe miệng gần như chạm đến mang tai."Haiz! Mình rõ ràng là đã cảnh báo trước cho cô ấy rồi!".
Sau màn vải, lần lượt xuất hiện hai nam sinh, hai mặt nhìn nhau.Vậy theo lời học trưởng thì " Kinh ngạc" chính là " Cảnh báo" à?........Chắc là không có ai hiểu lầm chứ!
"Tóm lại, mọi người cho người mới một tràng vỗ tay đi! Nghi thức nhập hội xem như hoàn thành". Đường Ẩn Khiêm dẫn đầu vỗ tay. Sau đó, tốp năm tốp ba mới vỗ tay theo.
" Học trưởng! Làm thế nào với cô ấy bây giờ?". Bao năm qua, đây là lần đầu tiên có người bị dọa đến ngất đi. Trước kia cùng lắm là bị dọa đến tè ra quần mà thôi.
Đường Ẩn Khiêm không nói hai lời, ung dung vác Diêu Thì Đông nằm mê man trên sàn nhà vác lên vai, tâm tình vui sướng huýt sáo đi ra ngoài.
" Học.....học trưởng. Người ta dù sao cũng là nữ sinh. Anh nên bế đi.........". Anh vác lên như vậy, chờ sau khi cô ấy tỉnh lại có thể vì chảy máu não mà trúng gió không?
" Oh!". Đường Ẩn Khiêm liền nghe theo, đem tiểu học muội giống túi đá chườm từ trên vai đến trước ngực ôm lấy dễ dàng. Tiếp tục ngân nga bài hát đi về phía trước.
Những người có mặt tại đó cũng nhịn không được mà chảy mồ hôi lạnh vì tương lai của Diêu Thì Đông. Từ đầu, bọn họ cho là học trưởng cảm thấy cô ấy rất nhát gan, không dễ đùa giỡn mà tâm tình kém. Không ngờ tâm tình anh ấy lại rất tốt. Xem ra, anh ấy thật sự có hứng thú với tiểu học muội rồi!
Bọn họ đều biết, học trưởng càng có hứng thú đối với một người thì càng lấy việc chọc ghẹo đối phương làm thú vui. Mà phản ứng của đối phương càng lớn, tâm tình của anh ấy lại càng tốt. Chỉ là tính đến trước