Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Tác giả: Phan Anh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/776 lượt.

h chàng với sự yêu quý hết mực vị tân trưởng khoa của mình đang vòng hai tay trước ngực và nhìn người đối diện với dáng điệu rõ ràng là hết sức kiềm chế. "Một con người tài giỏi như cô ấy - Anh chàng nghĩ - hết lòng yêu trẻ và hòa đồng với tất cả mọi người, người làm việc hết sức cẩn thận, cần mẫn và hiệu quả. Một người đáng quý như vậy chẳng đáng bị mắng chửi một chút nào. Nhất là khi người ta chỉ xin nghỉ mấy hôm vì chăm mẹ ốm, và được giám đốc duyệt hẳn hoi. Vậy thì cơ sự gì mà cô ta lại hoạnh họe?".
Tỏ rõ vẻ nhấm nhẳng, bất mãn anh chàng trả lời câu hỏi của Thùy với giọng điệu nhẫn nhịn và thờ ơ. Rồi khi Thùy quay mặt bỏ đi, anh ta chửi với một câu, chắc anh chàng nghĩ như thế là thì thầm, có điều âm lượng hơi vượt quá mức "thì thầm" một chút: "Cái đồ điên tình". Nếu anh chịu khó nhìn theo bóng Thùy, thay vì quay lại với cậu bé bệnh nhân đang đợi, thì hẳn đã nhìn thấy bước chân của Thùy hơi chững lại.
Thùy bấm nút cho thang máy chạy xuống tầng trệt. Cô cần ra khuôn viên tìm kiếm chút không khí trong lành. Chợt cô dừng lại trước cổng, ở chỗ người đàn ông trẻ đang đứng trước cửa bảo vệ. Nếu mắt cô không đánh lừa cô, thì anh ta tên là Hoàng Việt thì phải? Trái đất vốn tròn vo và bé nhỏ vô cùng, thế nên việc cô biết gần hết những kẻ mặt áo Blouse ở cái thành phố chỉ hơn bốn triệu dân này cũng không có gì là quá khó hiểu, nhất là khi kẻ đó là con một ông viện phó của một bệnh viện khá lớn ở Hà Nội.
Thùy bước lại gần, cô thấy Hoàng Việt đang giải thích điều gì đó với nhân viên bảo vệ. Anh này hẳn đã có một câu trả lời tuyệt vời lắm, thế nên Hoàng Việt mới mỉm cười, vẻ rất hài lòng như vậy. Thùy đứng trước mặt Hoàng Việt, dĩ nhiên là anh ta không biết cô, còn cô, chẳng lạ gì anh ta cả. Thùy bảo với Hoàng Việt rằng cô làm cùng phòng với Hạnh, và vì thế anh cứ đưa gói quà cho cô, khi nào Hạnh về, cô hứa sẽ trao nó tận tay cho Hạnh. Đã là bạn bè thì phải giúp đỡ lẫn nhau chứ?
Hoàng Việt lưỡng lự một chút, rồi khi nhận được xác nhận của anh chàng bảo vệ về thân phận của Thùy, anh quyết định là mình nên trao niềm tin cho cô gái này. Anh trao cái gói được bọc cẩn thận, hình chữ nhật, to chỉ gần bằng một chiếc phong bì thư cho Thùy, cảm ơn rối rít rồi xoay lưng đi thẳng. Thùy cũng trở vào thang máy. Cô hết hứng thú đi dạo rồi.
Trên con đường chạy men theo sườn núi heo hút, một chiếc Lexus đang chạy một mình trong đêm tối. Ánh đèn pha chiếu loang loáng lên những đám cây bụi rậm rạp bên đường. Thi thoảng, ánh đèn lại hẫng vào màn đêm hun hút phía xa xa bởi sự xuất hiện đột ngột của những vực thẳm nằm bên vách núi cao. Việt đã quá mệt mỏi với việc cứ phải lang thang trên đường, nhưng mãi mà anh chưa tìm được một khách sạn hay nhà nghỉ nào cho ra hồn trên con đường chạy lên miền tây bắc này. Việt với tay bấm nút Play giàn CD trong xe, những giai điệu tuyệt vời của bản "về quê" với sự thể hiện không chê vào đâu được của tay Saxophone Trần Mạnh Tuấn lan tỏa trong không gian bé nhỏ của chiếc Lexus. Khi mà anh đã nghiền ngẫm hết tất cả những đĩa nhạc mình mang theo, và gần như làm mòn cả đĩa CD mà Hạnh đã tặng trong những ngày đi công tác. Thì một lựa chọn không hề tồi trong nỗ lực giải tỏa mỏi mệt và tìm kiếm một cảm giác âm nhạc mới, là tiếng Saxophone của Trần Mạnh Tuấn. Con đường anh đang đi chạy qua một vùng đồi núi trong đêm thật vắng vẻ, thậm chí không có lấy một ánh đèn le lói phía xa xa để an ủi những tay tài xế lưu lạc trong đêm. Việt lắc lư thân mình, anh hát to theo nhạc, "mình đang phát minh ra một cách hát Karaoke mới đấy" Việt hài hước nghĩ thầm.
Bất chợt, Việt hốt hoảng đánh tay lái tránh một tảng đá lớn vừa đột ngột xuất hiện, nằm chình ình ngay giữa đường. Anh chép miệng, lắc đầu, tấp xe vào lề đường rồi quay trở lại vần tảng đá sang bên lề đường. Không hiểu sao, có biết bao nhiêu người đã từng qua lại trên tuyến đường này, vậy mà người ta vẫn có thể để tảng đá nằm ở đó? Trời tối như vậy, tai nạn xảy ra như chơi. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, tai nạn xảy ra thì chắc chết, làm sao có thể cấp cứu kịp? Mà nếu có cấp cứu thì cũng biết cấp cứu ở đâu?
Hạnh đến bên giường thằng bé, cúi người xuống đưa hai tay ra, định ôm lấy thắng bé vào lòng. Nhưng cô nhanh chóng dừng ngay ý định của mình lại, bởi một thân hình vừa nhanh chóng chắn ngang và cất tiếng giận dữ.
- Cô mà còn dám động dù chỉ một ngón tay thôi của cô vào người nó, tôi sẽ không để yên cho cô đâu.
- Kìa chị ...
Người mẹ quắc mắt nhìn Hạnh, dáng vẻ như con Gà mẹ đang xù hết lông lên để bảo vệ đàn con của mình khi đứng trước kẻ thù. Thằng bé sợ hãi khóc thét lên, nhưng người mẹ trẻ mặc kệ, tự cô ta cảm thấy rằng Hạnh đang là mối nguy hiểm cận kề hơn.
Dấn thêm một bước dài nữa, người mẹ trẻ với gương mặt giận dữ và hai cánh tay đang vung lên khiến Hạnh hơi lùi người lại. Cô mới trở lại sau bốn ngày nghỉ phép, và chắc là phải có một điều gì đó thật ghê gớm, kinh khủng đã xảy ra trong khi cô đi vắng. Một điều phải khủng khiếp lắm mới có thể khiến người phụ nữ trẻ mới lần gặp trước còn niềm nở, vui cười tiếp chuyện cô, hôm nay