Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Tác giả: Phan Anh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/772 lượt.

nếu anh không đuổi cô ta, tôi sẽ đuổi, đuổi cả anh nữa.
- Con xin lỗi, nhưng con mới là giám đốc, và con mới có quyền nhận ai và đuổi ai.
- Nhưng tao là cha mày, - Ông Vinh thét lên, ông không bao giờ chấp nhận được khi có người dám chống lại lệnh của mình - và đây là bệnh viện của tao. Của tao, mày hiểu chưa?
- Nhưng nó cũng là của con nữa, thưa ba.
- Nhưng tao là chủ tịch hội đồng quản trị, tao nắm giữ 60% cổ phần. Và điều lệ công ty cho phép tao toàn quyền bổ nhiệm ban giám đốc, con trai ạ, nếu mày không làm theo ý tao, tao sẽ đuổi cổ cả mày nữa.
- Thôi được, nếu như Ba đuổi cô ấy, thì con cũng sẽ xin từ chức, con xin lỗi ba...
- Mày, mày ... - Người ông Vinh run lên vì giận dữ, thằng con trai ông lại vì một đứa con gái không ra gì mà dám chống lại ba mình - Thằng mất dạy, mày dám à?
- Con xin lỗi ba, nhưng con không làm gì sai cả, cô ấy là một bác sỹ tốt, và xứng đáng được làm việc. Dù cô ấy có bị bệnh gì đi nữa, thì cũng chẳng có pháp luật nào cấm cô ấy quyền được lao động, cô ấy có quyền được lao động. Con xin lỗi ba.
- Mày đứng lại, thằng mất dạy, đứng lại cho tao.
Việt đi thẳng ra cửa, mặc cho ông Vinh gọi giật phía sau, anh mở cửa bước ra ngoài, gió trời ùa vào bên trong, không khí bên ngoài mới trong lành làm sao.
Bên kia, ở cuối hành lang, hình như có bóng ai đó vừa chạy khuất sau cánh cửa...






Thảo gấp cuốn sổ ghi chép lại, cũng không có gì đáng để ghi chép, công việc thực tập ở cơ quan của Ba cô không có nhiều việc để cô có thể ứng dụng những gì đã học, ngoài việc pha trà, rửa chén. Ấy vậy mà cái công việc được ngầm mặc nhiên là của sinh viên thực tập ấy lại chẳng bao giờ tới được tay cô, bởi chẳng ai dám sai bảo cô điều gì. Dù sao cô cũng là "công chúa nhỏ" của sếp Hòa. Mà sếp Hòa, thì ai cũng biết. Những người trong cơ quan ví von rằng mỗi khi ông quát, lửa phụt ra từ miệng ông, nghe đâu có thể nướng chín cả quả trứng gà ấy chứ?
Thảo đi ra ban công, cây Gạo cổ thụ ở cuối con đường mòn dẫn ra phía con suối chảy men theo một thung lũng nhỏ đang khoe những bông hoa Gạo đỏ chót ở trên cao. Màu đỏ của những bông hoa thu hút những chú chim Chào Mào không ngừng liệng qua liệng lại, hót vang trời. Khói đang tỏa ra từ mái ngói của những ngôi nhà cách không xa cơ quan của cô lắm, ở vùng này, người ta vẫn còn thói quen nấu cơm rất sớm và đun nấu bằng rơm rạ hay bằng củi. Gió mang theo mùi xào nấu, mùi rơm rạ cháy và hương thơm cây cỏ bay đi khắp nơi nhưng ánh chiều tà đang đổ xuống mái ngói ngôi nhà đối diện khiến không gian trông thật là ảm đạm. Vì đây là thị trấn vùng núi, nên mặt trời thường bị khuất sau những rặng núi rất cao từ rất sớm, khiến bầu trời chiều lúc nào trông cũng nhá nhem như lúc hoàng hôn. Thảo nhìn đồng hồ, giờ này Phan đang làm gì nhỉ? Không biết trong những ngày cô đi thực tập, anh có tự chăm sóc mình chu đáo không? Bởi lần nào cô gọi điện, thì anh đều trả lời những câu y chang nhau, cứ như chúng được phát ra từ máy thu âm. "Anh ổn cả, đừng lo".
Rút mobile ra khỏi túi, cô bấm máy định gọi cho Phan nhưng rồi lại thôi. Bây giờ chắc Phan đang làm việc, trong lúc tư vấn cho bệnh nhân, Phan thường không bật máy. Thảo lại nhìn đồng hồ, thở hắt ra vẻ chán nản, rồi lại đi vào phòng, ngồi xuống bàn uống nước. Cô gái ngồi sau bàn máy tính cuối phòng ngước lên nhìn cô, nháy mắt:
- Sao thế, nhớ chàng à?
- Đâu có đâu, chỉ là không có việc gì để làm, em thấy hơi chán.
- Công việc không quá vất vả chứ em?
- Anh phải hỏi là, công việc nhàn rỗi quá hả em, phát chán lên chưa? Vậy mới đúng với trường hợp của em chứ.
- Vậy thì, ra cù lao nhé, trời này ra cù lao là tuyệt nhất đấy.
- Nhưng đang trong giờ làm việc mà anh?
- Hơn 4h30 rồi, các sếp đã kéo nhau ra sân Cầu Lông hết rồi kia kìa. Em thực tập ở đây ba tuần rồi mà không nắm được lịch à?
- Em chỉ tập trung vào công việc.
- Công việc gì? Chà! Em có đủ công việc để có thể gọi là bận rộn cơ à?
- Nhưng, theo em biết thì quy định là 5h mới hết giờ làm việc?
- Đúng vậy, nhưng em có thể vứt cái quy định ấy vào sọt rác. Em là sinh viên thực tập, ai mà xét nét thời gian? Về thôi nào, mọi người về hết rồi.
- Về đi em ạ, chị cũng về đây - Cô gái cùng phòng lên tiếng phụ họa lời của Vũ - Làm gì còn ai đâu?
- Ra cù lao đi em.
- Hay là - Thảo ngập ngừng - để bữa khác anh nhé, hôm nay em có chút việc. Được không anh?
- Tất nhiên - Vũ cười độ lượng nhưng nụ cười không dấu được sự nuối tiếc - Để lần khác, mình còn nhiều thời gian mà.
Bước chân vô định cuối cùng rồi cũng đưa Thảo tới bờ sông. Thật kỳ lạ, cô đã từ chối đi cùng Vũ, nhưng rồi lại tới đây một cách vô thức như người mộng du. Thảo đứng trên bãi cát, ngắm nhìn từng đám sương mù phủ mờ, bay là là, chờn vờn trên mặt nước. Hai bên bờ sông, những bụi tre đổ xuống lòng sông những hình thù kỳ dị và bí ẩn trong thứ ánh sáng ảm đạm của buổi chiều tà. Có lẽ chẳng có nơi nào như thị trấn quê Thảo, khi mà sương mù có thể bao phủ lên mọi vật vào buổi chiều tà như lú