Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau

Tác giả: Phan Anh

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/751 lượt.

có, nữ có, đang mang theo gậy gộc, dao rựa, thậm chí có kẻ còn vác trên mình một khúc tre vừa chặt vội ở đâu đó.
"Đánh chết thằng Phan đi, thằng khốn nạn, đồ sát nhân".
"Phải đòi lại công bằng, phải giết nó".
"Đừng để nó trốn thoát, thằng giết người".
"Thằng Phan đâu, thằng giết người đâu"?
...
Tiếng ồn ào, đe dọa, tiếng chửi bới ầm ĩ, thậm chí lẫn cả tiếng khóc lóc của đám đông cộng với tiếng chó sủa rộn lên khắp xóm tạo thành một bản hòa tấu hỗn loạn. Phá tan sự tĩnh mịch còn nhuốm đầy sương giá của buổi sáng mùa đông, khiến những ngôi nhà hai bên đường cũng làu bàu thức giấc. Một vài người hàng xóm nhìn ló ra phía cửa, nhưng không ai ra mặt can thiệp. Phan không thường về nhà nên cũng ít có bạn bè thân thiết ở xóm này, còn anh em bên Ngoại thì ở cách nhà anh khá xa và đã từ mặt anh khi anh theo học ngành y. Với lại, nguyên nhân của việc xóm bên kia sông kéo sang nhà anh cũng đủ khiến cho người ta xa lánh và mặc kệ, giết người đâu phải chuyện chơi?
Phan vẫn nằm trên giường, đôi mắt anh mở to, mệt mỏi và đau khổ. Anh rời bệnh viện để trở về nhà lúc trời đã tờ mờ sáng, và anh vẫn chưa hề chợp mắt được cho đến lúc này. Nỗi đau đến quá nhanh và bất ngờ như một cơn lũ cuốn qua không báo trước. Phan vẫn chưa định thần được để hiểu xem mình vừa trải qua chuyện gì? Anh vẫn không tin được là mình đã mất Vũ, thậm chí Vũ đã chết trên tay anh, máu của Vũ vẫn còn dính đầy trên tay Phan. Người anh, người bạn đã lớn lên cùng anh, đã bao bọc, chở che anh. Người mới vừa cười nói, mới vừa uống rượu với anh tối qua thôi. Vậy mà giờ đây, có lẽ vẫn đang phải nằm lạnh lẽo trong nhà xác bệnh viện. Vũ luôn là người thân thiết và giúp đỡ anh nhiều nhất. Vậy mà điều cuối cùng anh có thể dành cho Vũ là một nỗi buồn khôn dứt trong chuyện tình cảm và sự bất lực trong việc níu kéo Vũ ra khỏi vòng tay của tử thần.
Tiếng đập cửa rầm rầm bên ngoài đánh thức Phương dậy. Cô làu bàu lẩm bẩm điều gì không rõ rồi đi ra mở cửa, khi đi qua chiếc đồng hồ treo trên tường, cô ngước lên nhìn, mới có hơn năm giờ sáng. Không hiểu ai có việc gì khẩn cấp tới nỗi phải bất nhã tới đập cửa nhà người khác lúc sáng sớm tinh mơ như vậy? Phương mở chốt cửa, một ngày mới đón chào cô bằng những tiếng chửi thề và đe dọa của đám đông đang nhốn nháo bên ngoài.
- Mày giấu nó ở đâu, đưa nó ra ngay không thì không xong với tụi tao đâu.
- Thằng chó chết, mày gây tai nạn chết người xong rồi đòi trốn à?
- Mẹ kiếp, đánh chết nó đi.
- Đưa nó ra đây ngay, thằng Phan đâu?
- Quân khốn kiếp này, mày đừng hòng mà trốn. Ông sẽ đập chết cả họ nhà mày.
- ...
- ...
Trong khi Phương vẫn chưa hết ngỡ ngàng vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Phan xuất hiện ở cửa. Anh lặng lẽ nhìn đám đông đang ồn ào gầm gừ đe dọa với ánh mắt thờ ơ và mỏi mệt. Khi mà nỗi đau trong anh còn quá lớn, thì liệu còn điều gì có thể khiến anh phải bận lòng thêm nữa đây?






Phan chạy xe hướng về phía cầu Đồng Minh, anh cố đuổi theo Vũ. Chính Phan cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế? Anh đuổi theo Vũ để làm gì? Để xin lỗi ư? Những câu xin lỗi sẽ xoáy thêm vào nỗi đau, sự khó xử của Vũ và cả của anh nữa? Hay để phân trần? Để giải thích? Hoặc để làm một điều gì đó khác hơn? Vô ích, anh biết rằng tất cả những gì anh có thể làm lúc này, là để cho Vũ một mình và suy nghĩ. Vậy thì anh đuổi theo Vũ để làm gì? Để nói gì? Anh không biết!!!
Vặn mạnh tay ga, Phan rùng mình run lên vì gió lạnh và những hạt mưa bụi bay bay quất vào mặt anh lạnh buốt. Hai bàn tay anh tê cóng, không còn cảm giác vì gió luốn qua đôi găng tay len buốt giá. Ánh đèn pha vạch vào màn đêm đặc quánh những lát cắt sắc lẹm. Không hề nao núng, khi lưỡi gươm ánh sáng vừa qua đi, thì màn đêm lại quay lại, tối tăm và dày đặc hơn. Hai bên đường, gió thổi rất mạnh khiến những cành Xoan cổ thụ trụi lá trông như những cánh tay dài ma quái vươn ra, bay lòa xòa trong đêm tối. Những cánh tay dài cứ vung vẩy, quăng quật mạnh khiến bầy Dơi hốt hoảng thả mình bay xuống, đập mạnh đôi cánh mỏng phát ra những tiếng rào rào. Bản hòa tấu của đêm còn có cả tiếng chim Lợn thi thoảng rúc vang lên khiến cho Phan phải rợn tóc gáy, át cả tiếng gió đang tạt vù vù bên tai anh. Vùng này có một truyền thuyết kể rằng mỗi khi chim Lợn cất tiếng kêu, thì sẽ có một ai đó sắp phải từ bỏ cõi đời. Lắc mạnh đầu để xua đi ý nghĩ quái gở của mình, Phan vặn mạnh tay ga hơn.
Mưa bắt đầu nặng hạt, mà tiếng chim Lợn càng lúc càng kêu to.
Xe của Vũ đã khuất sau khúc cua vòng qua sườn đồi phía bên kia cầu, anh biến mất cứ như là đã bị màn đêm nuốt gọn. Phan sốt ruột tiếp tục vặn mạnh tay ga hơn, chợt anh lạng gấp vào lề đường bởi ánh đèn pha vừa lóe lên của một chiếc xe tải vừa bất chợt xuất hiện từ khúc ngoặt phía sau sườn đồi. Chiếc xe phóng tới ầm ầm như thể nó đang chạy trên đường cao tốc chứ không phải đang chạy trên cầu để lại phía sau một tiếng động vang lên rất lạ. Phan tự nhiên bật ra tiếng chửi đổng, có lẽ tâm trạng của anh đang rối bời quá. Chiếc xe máy v