XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.

mở cửa xe đỡ Tịnh Ngôn ngồi vào trong, sau đó đóng cửa lại và nổ máy cho xe chạy.
Tịnh Ngôn cảm thấy xấu hổ, mặt càng đỏ hơn, cô vội vàng giải thích, “Trời tối quá nên tôi mới nhìn nhầm xe”.
“Đúng vậy, trời tối quá.” Khổng Dịch Nhân mỉm cười đáp, sau đó ông đỡ Tịnh Ngôn ngồi ngay ngắn lại và thắt dây an toàn cho cô.
Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân chạm tay vào người liền kêu lên, “Trời đất, ông làm gì thế?”.
“Thắt dây an toàn cho cô.” Giọng nói ấm áp của Khổng Dịch Nhân khiến Tịnh Ngôn yên tâm hơn, tiếp đó là tiếng kêu lách cách của khóa dây an toàn.
Tịnh Ngôn mơ màng nhớ lại những biểu hiện bất thường của mình, cô cảm thấy xấu hổ, giọng nói trầm ấm của Khổng Dịch Nhân lại vang lên, “Tịnh Ngôn”.
“Gì cơ?”
Khổng Dịch Nhân đưa tay vuốt nhẹ lên đôi má ửng hồng của Tịnh Ngôn, tiếp đó là đôi môi ấm áp của Khổng Dịch Nhân. Mặc dù không phải lần đầu tiên được hôn, nhưng Tịnh Ngôn vẫn còn là một thiếu nữ, mỗi lần được hôn cảm giác ngất ngây lại xâm chiếm khiến cô không thể kiềm chế lòng mình, hai tay Tịnh Ngôn khẽ đẩy người Khổng Dịch Nhân ra, nhưng đôi bàn tay mềm mại ấm áp của Khổng Dịch Nhân nhanh chóng vuốt ve lưng Tịnh Ngôn, cô cảm nhận được nhịp tim của Khổng Dịch Nhân đập nhanh hơn, trong một phút mềm lòng, Tịnh Ngôn đã buông tay ra một cách vô thức, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt đang rực lửa của Khổng Dịch Nhân đang hiển hiện trước mắt mình.
Trong lòng Tịnh Ngôn rất bối rối, đôi môi của Khổng Dịch Nhân vẫn đang áp sát vào má cô, giọng nói trầm ấm quen thuộc lại vang lên, dường như có ma lực xuyên thẳng vào điểm yếu nhất thẳm sâu trong trái tim của cô, “Tịnh Ngôn!”.
“Gì cơ?” Tịnh Ngôn như một con ngựa bị đứt dây cương, tự do chạy nhảy, không chịu sự ràng buộc của lý trí, tuy nhiên cô vẫn phải đấu tranh tư tưởng, có nhanh quá hay không? Có hối hận hay không? Liệu có giống như lần trước hay không? Phải chăng lúc đầu càng sáng sủa và ngọt ngào thì về sau càng tối tăm và đau khổ? Nhưng lý trí không thắng nổi tình cảm, trước mặt cô lúc này chỉ có Khổng Dịch Nhân, giống như một ngọn đèn ấm áp, còn cô giống như một con thiêu thân nhỏ bé, mặc dù biết rằng phía trước rất nguy hiểm, lao đầu vào ngọn đèn có thể sẽ thịt nát xương tan, nhưng Tịnh Ngôn không thể thắng được chính mình, cô vẫn lao vào “ngọn lửa” như một “con thiêu thân”.






Dục vọng
Tình yêu là hành trang duy nhất của em, em không cần gì khác, dù anh có đi nơi đâu, tình yêu của em, em cũng nguyện đi cùng anh.
*******
Sáng sớm khi tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, Tịnh Ngôn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn bốc ra từ nhà bếp.Cô xuống giường, nền nhà được trải thảm nên mặc dù không xỏ chân vào dép nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh, cách cửa kính của nhà bếp vẫn mở làm cho mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà.
Qua ô cửa kính, Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân đang cắm cúi làm đồ ăn sáng trên kệ bếp, cô nhẹ nhàng bước vào, vòng tay ôm lấy người Khổng Dịch Nhân.
"Em có lạnh lắm không?" Khổng Dịch Nhân ôm vai Tịnh Ngôn hỏi.
"Em không lạnh lắm."
Nhìn qua cửa kính, Tịnh Ngôn thấy trong phòng chờ rất ít người, ai cũng bận rộn với chiếc máy tính xách tay. Sau khi vào phòng chờ, Khổng Dịch Nhân lấy cho Tịnh Ngôn một ly cà phê nóng, uống xong, cô cảm thấy ấm áp hơn.
"Qua tết em có bận không?". Khổng Dịch Nhân vừa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính vừa hỏi Tịnh Ngôn.
"Tết Nguyên Đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Trung Quốc, đã là người Trung Quốc dù công việc bận đến mấy cũng phải tạm gác lại để đón Tết mà." Tịnh Ngôn mỉm cười đáp.
"Thế còn anh?"
"Rất may thời gian này công việc của anh không bận lắm, anh có thể sắp xếp được, không bị chi phối bởi công việc nữa."
Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân có vẻ khiêm tốn, ánh mắt của cô lấp lánh tinh nghịch, "Anh là chủ, ai dám chỉ đạo anh chứ?"
Hiểu ý của Tịnh Ngôn, Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, "Đã đến lúc anh phải về Mỹ rồi, có lẽ giờ này mọi người cũng đã về hết".
"Họ đã quen với việc phải đợi anh chưa?"
"Họ quen rồi, nhưng lần này có lẽ anh về hơi muộn, nhưng không sao, anh sẽ xin lỗi và giải thích nguyên nhân với mọi người.”
Tịnh Ngôn chau mày hỏi,"Anh làm được điều đó chứ?"
Khổng Dịch Nhân vừa là ông chủ của một công ty lớn vừa là anh cả trong gia đình, chỉ cần nhìn thái độ cung kính của mọi người đối với ông là có thể biết được uy tín và vai trò của ông trong gia đình như thế nào rồi.
Khổng Dịch Nhân mỉm cười, đưa tay lên vuốt mái tóc dài óng ả của Tịnh Ngôn, được nghỉ Tết rồi, Tịnh Ngôn không phải tất bật lái xe đi làm như mọi khi.Mái tóc dài của cô xõa ngang lưng, trông rất nữ tính và quyễn rũ.
Khổng Dịch Nhân bỗng thở dài, "Tịnh Ngôn, anh muốn ở lại bên em".
Thực ra Tịnh Ngôn cũng không muốn rời xa Khổng Dịch Nhân ngay từ sáng sớm, cô đã chuẩn bị sẵn về tinh thần. Bao nhiêu năm qua cô đều phải đón tết một mình và đã quen với điều đó, nhưng lần này mặc dù biết rất rõ Dịch Nhân không thể đón tết cùng với cô ở Thượng Hải nhưng trong lòng cô vẫn muốn ông ở lại cùng mình, cô cảm nhận được rằng chính