XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1140 lượt.

tình yêu đã làm cho cô trở nên mềm yếu.
Bỗng có tiến gõ cửa nhẹ, một cô gái bước vào à nói. "Ông Khổng, đã đến giờ lên máy bay rồi"
"Em yên tâm, anh không sao đâu.". Dịch Nhân nói. Mặc dù trong lòng rất buồn nhưng Tịnh Ngôn vẫn cố gắng nở một nụ cười trên môi.
*******
Khổng Dịch Nhân vội đứng dậy nhìn Tịnh Ngôn. Cô mặc chiếc áo khoác màu đen càng làm tôn lên dáng người và vẻ đẹp duyên dáng của cô, có thể do nhiệt độ trong phòng quá ấm áp nên mặt của Tịnh Ngôn đỏ bừng, cô nhìn Khổng Dịch Nhân với ánh mắt say đắm. Thực ra, lúc này Tịnh Ngôn rất buồn nhưng cô cố gắng kìm nén trong lòng không biểu lộ ra ngoài. Khổng Dịch Nhân giang tay ôm lấy Tịnh Ngôn, thời gian hai người ở bên nhau không còn nhiều, ông càng ôm Tịnh Ngôn chặt hơn.
"Anh sẽ sớm quay về với em, giữ gìn sức khỏe nhé", giọng của Khổng Dịch Nhân trầm xuống
"Anh cứ yên tâm!"
Trên đường từ sân bay về, Lão Mạch chăm chú lái xe không nói câu nào, đường phố không còn đông đúc như khi vào sân bay.Sau khi lái xe ra khỏi cổng sân bay, Lão Mạch liền hỏi Tịnh Ngôn, "Hoa tiểu thư, bây giờ cô muốn đi đâu?"
"Tôi muốn về nhà, cảm ơn!"
Tịnh Ngôn rất tôn trọng, lịch sự và có ấn tượng tốt với Lão Mạch, ông ta cũng rất quan tâm đến cô, "Hoa tiểu thư, cô không về Canada sao?".
Tịnh ngôn mỉm cười đáp," Tôi sống ở Thượng Hải quen rồi."
"Cả Tết Nguyên Đán cô cũng không về Canada ư?" Lão Mạch hỏi tiếp.
"Không."
Thấy giọng của Tịnh Ngôn có vẻ buồn, Lão Mạch không hỏi gì nữa.
Tịnh Ngôn xuống xe, tạm biệt Lão Mạch và đi vào tòa nhà chung cư. Sau khi mở cửa vào nhà cô chỉ nhìn thấy chiếc chìa khóa xe nằm im trong bình sứ, không khí rất lạnh, căn phòng bỗng trở nên cô đơn, trống trải.
Thực ra, Tịnh Ngôn đã quen sống một mình, cô mở máy tính để check mail, hộp thư đến có thư chúc mừng năm mới của Phương Tòng Vân và Tiểu Long, trong thư có viết, "Tịnh Ngôn, chúng tôi đang chuẩn bị đón năm mới ở nhà, cô chuẩn bị đón Tết đến đâu rồi? Chúc mừng năm mới, sau Tết chúng ta gặp lại", phía dưới là tấm ảnh của hai người, họ cười rất tươi, đúng là một gia đình hạnh phúc.
Tịnh Ngôn nhìn tấm ảnh và mỉm cười, không khí trong nhà bắt đầu ấm dần lên, cô đi ra phòng khách, sau khi suy nghĩ rất lâu, cô cầm điện thoại lên gọi cho mẹ
"Mẹ đã nhận được quà của con chưa?"
"Con vẫn khỏe, chú Lý và Khải Lệ có khỏe không?"
"Mọi người vẫn bình thường."
"Vậy thì tốt."
"Con không về được, mẹ cũng biết đấy, vào dịp Tết máy bay thường rất đông."
"Chúc mẹ năm mới sức khỏe và vui vẻ."
Tịnh Ngôn đặt điện thoại và quay lại bàn vi tính mở hòm thư ra đọc. Cô tự nhủ, "Mẹ, mặc dù con không có vị trí trong gia đình đó, nhưng chỉ cần mẹ được hạnh phúc là con cảm thấy vui rồi, con cũng sẽ cố gắng làm cho mình được hạnh phúc".
*******
Mùa đông ở New York trời tối đen như mực, ngôi biệt thự của gia đình họ Khổng nằm trên một hòn đảo nhỏ, phía trước là vườn cây xanh.Khổng Dịch Nhân và Charlie ngồi đối diện nhau trong phòng khách, giọng của Charlie có vẻ nghi ngờ, "Khổng Dịch Nhân, cậu nói thật chứ?"
"Sao? Có vấn đề gì không?". Trước mặt người bạn cũ, mặc dù khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân vẫn thản nhiên, nhưng ánh mắt của ông không dấu được niềm hạnh phúc.
"Cậu đã thông báo cho tất cả mọi người chưa?"
" Tôi mới chỉ thông báo được cho vài người thôi."
"Họ phản ứng như thế nào?", giọng của Charlie có vẻ khó chịu.Suy nghĩ một lúc, Charlie nói tiếp, "Nhưng mấy năm nay đều do cậu đứng ra tổ chức, họ không dám đâu".
"Mặc dù vất vả nhưng vất vả cũng có cái hay." Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói
"Nhưng như vậy là rất bất ngờ, thời gian cũng rất gấp, e rằng hơi khó..." Charlie chau mày nói.
"Cậu là luật sư mà".
"Chúng ta phải đàm phán với nhà họ Vệ."
"Tôi sẽ đàm phán với họ."
"Gặp được cô ta không phải là chuyện dễ đâu."
"Cậu nghĩ kỹ mà xem, trên thế giới này không có chuyện gì dễ dàng cả."
"Đúng vậy, cậu nói rất đúng." Charlie mỉm cười nói, "Thực sự tôi muốn gặp cô gái đó, nhất định phải là một người rất đặc biệt".
"Sẽ có cơ hội." Khổng Dịch Nhân vừa nháy mắt nói vừa tiễn Charlie ra cửa.
Hai người đi xuống cầu thang thì nhìn thấy Khổng Dịch Quần đang cắm hoa ở góc nhà, người giúp việc đang cầm hoa đứng bên cạnh, nhìn thấy Khổng Dịch Nhân và Charlie, Dịch Quần liền cúi đầu chào.
"Charlie, anh về à?" Khổng Dịch Quần ngẩng đầu lên chào Charlie, lọ hoa bách hợp trắng càng tôn thêm làn da trắng hồng của cô.
"Vâng, Khổng Dịch Nhân ra lệnh, con ngựa già như tôi phải chạy thôi, phải tranh thủ thời gian để giải quyết công việc." Là luật sư chuyên trách của Khổng Dịch Nhân nhiều năm, qua nhiều lần đi lại Charlie đã quá quen với Khổng Dịch Quần, khi thấy Khổng Dịch Quần chào, Charlie liền mỉm cười đáp lại.
"Chuyện gì mà gấp gáp thế? Anh không đón tết sao?"
"Đó là chuyện tốt lành cần phải làm ngay, cô phải chuẩn bị về mặt tâm lý nhé."
"Dịch Nhân?" Khổng Dịch Quần nhìn ánh trai với ánh mắt thăm dò, chỉ thấy vẻ mặt thản nhiên của Khổng Dịch Nhân, nhưng ánh mắt của ông vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Khổng Dịch Nhân đưa ánh