Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342803
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.
ạch Âm ấy không bằng cái móng tay em”.
“Anh nói cay nghiệt quá”.
Cô muốn cười, rõ ràng biết những lời anh chỉ để an ủi cô, cũng chẳng công bằng lắm, nhưng nghe mà thấy mát lòng mát dạ.
Lạc Hi ngạt thở nhìn nụ cười của Hạ Mạt.
Vừa rồi trong tiệc rượu, nét mặt cô điềm tĩnh nhưng cứng nhắc không được tự nhiên. Thừa biết bản lĩnh cô kiên định, dù có gió bão mạnh lên gấp mười cô tuyệt đối không bao giờ ngã gục, nhưng hình ảnh cô lúc đó khiến anh rất đau lòng. Và giờ đây, người cô đang dựa vào anh cũng đã mềm mại trở lại, anh đang ôm cô, đột nhiên một ý tưởng điên rồ xuất hiện.
Để thời gian ngừng lại.
Để anh và cô cùng chết với nhau trong giây phút này.
Đêm buông dần.
Hơi thở của hai người thật nhẹ, ngọt ngào, anh âu yếm ôm sau lưng cô, bóng hai người đổ thành một trên mặt sàn phòng nghỉ.
“Hạ Mạt…”
Người Lạc Hi cuồn cuộn sôi, làn sương mờ mờ ảo ảo mê man trong đôi mắt đẹp của anh, anh hôn lên làn da trắng như ngà sau tai cô, khẽ gọi tên cô, lại không nói thêm gì nữa.
“… Hả?”
Trong âm thanh, tiếng nói của mình có chút nghẹn ngào xa lạ khiến cô cũng giật mình lạ lẫm, đầu óc mụ mị, nụ hôn của anh cuồng si miên man lan tỏa khắp cơ thể.
“Hạ Mạt…”
Lạc Hi lại rên rỉ gọi tên cô; trong vòng tay anh, cô quay mặt lại nhìn anh, má phớt hồng, hạt ngọc long lanh trong mắt. lòng anh dậy sóng tình, không chịu được nữa, anh miết nụ hôn lên má cô, hổn hển nói:
“… Sống chung với anh đi, được không?”
“…”
Cô hoảng hồn nghe không hiểu chuyện gì.
“Chúng mình… sống chung đi…”. Hơi thở anh nóng như lửa.
Cô kinh ngạc mở to mắt, anh vẫn mê man đắm chìm trong nụ hôn trên gương mặt cô. Cô bị anh làm cho mêm mẩn không còn nghĩ được gì nữa, trong phút giây này, cô không thể tự chủ được, miên man, đắm chìm, ngập sâu trong vòng xoáy nồng nặc khói thuốc phiện. Trong ý thức như đã rơi vào tay giặc, cô kinh ngạc dùng chút ý chí sáng suốt cuối cùng để từ tốn suy nghĩ.
“Cộc! Cộc!”
Hình như có tiếng…
Hạ Mạt đã nghe thấy, cô vùng vẫy quay đầu lại nhìn về phía cửa phòng, hình như là tiếng gõ cừa. Nhưng Lạc Hi đang hôn rất cuồng nhiệt, cô quay lại vừa lúc bờ môi hai người đụng nhau, Lạc Hi khẽ rên rỉ, giữ chặt môi cô trong môi mình, nụ hôn nồng cháy thiêu rụi tất cả.
Thế rồi…
Hai người không còn nghe được âm thanh nào nữa.
Trên thế giới này chỉ còn lại vòng xoáy ngọt ngào mê hoặc như trúng độc đó mà thôi.
“Rầm…”
Một tiếng động mạnh!
Cánh cửa phòng giận dữ đập vào tường!
Trong không khí hình như có băng kết.
Cái lạnh thấu xương thấu thịt.
Gió tuyết như từ cửa ập tới!
Lạc Hi và Hạ Mạt thất kinh nhìn ra cửa.
Chỉ thấy Âu Thần giận dữ cứng đờ đứng trước cửa, đôi môi trắng bệnh nhìn chằm chằm vào hai người đứng ôm chặt nhau thành một, đôi mắt âm u như có ngọn lửa đau khổ cháy bùng bùng. Âu Thần như một bức tượng cô độc lạnh lùng mím chặt môi, trùm đầy giận dữ.
Hạ Mạt chết trân.
Theo phản ứng bản năng, Hạ Mạt muốn rời Lạc Hi.
Vai nhói đau.
Ngón tay Lạc Hi bấu chặt giữ lấy cô, làm như cô là khúc cây nổi cuối cùng trên mặt nước trước lúc anh bị chìm, cho dù có làm cô nát vụn, anh cũng nhất quyết không buông tay. Cô đau quá quay mặt qua nhìn Lạc Hi, kinh hãi nhận ra đôi mắt Lạc Hi đầy yếu đuối, ngoài sự yếu đuối còn có cả sự im lặng, căng thẳng và sợ hãi sẽ bị đánh mất thứ gì.
Cô quay lại nhìn, Âu Thần đã đứng ngay trước mặt.
Gương mặt lạnh băng.
Thế rồi cái lạnh trong con mắt ấy chuyển dần qua phẫn nộ, rồi giận dữ khó mà kiềm chế.
Những bức ảnh cũ ố vàng từng tấm, từng tấm nhảy lượn trước mặt cô, sau đó, như những chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Cô đứng nhìn những tấm ảnh đó, cảm giác ngạt thở chặn ngang cổ họng.
“Em đã lừa tôi!”
Giọng Âu Thần lạnh lùng đầy giận dữ.
“Doãn Hạ Mạt, em là của tôi!”
Cũng buổi tối đó
Cũng bầu trời đêm không ánh sao đó.
Âu Thần cũng đứng bên cửa sổ.
Sợi dây ren lụa màu xanh trên cổ tay lặng lẽ bay theo làn gió. Gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh chẳng thể hiện cảm xúc gì như thể anh có thể đứng mãi như vậy được, như một pho tượng suốt đêm không hề nhúc nhích.
Từ buổi tối lễ trao giải thưởng bài hát vàng thường niên hôm đó, cánh cửa ký ức trong đầu anh đã mở ra một khe hở nhỏ, những ký ức vụn vặt, ít ỏi, rời rạc từng đoạn ấy cứ thoang thoảng hiện về. Dần dần, anh dường như đã có thể liên kết những đoạn ký ức đó lại thành xâu chuỗi, để rồi qua đó, hiểu rõ quá khứ.
Âu Thần đưa tay ấn chặt vào huyệt thái dương.
Không, anh không muốn nhớ lại bất cứ chuyện gì nữa. Quên đi. Hãy để anh mãi mãi không nhớ lại điều gì!
Nhưng rồi, trong đầu anh có một vệt sáng trắng lóe lên.
…
Đó là một mùa hè oi ả…
Những tia nắng trong suốt như thủy tinh chiếu xuống chói lóa…
Con đường rộng rãi thoáng đãng đầy bóng mát. Kính xe hơi sáng loáng, bóng cây đan chéo in trên mặt kính, không khí thoang thoảng mùi lá cây và ngan ngát hương thơm. Năm mười bốn tuổi, lần đầu tiên cậu bé Âu Thần lén lút lấy xe hơi của bố tự lái về nhà m