XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342801

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2801 lượt.

hể thiếp đi bất cứ lúc nào.
“Em đi đây, có chuyện gì thì gọi vào di động cho em nhé!” Khiết Ni rón rén ôm một cái chăn mỏng từ phòng ngủ ra dúi vào tay Doãn Hạ Mạt. Cô mỉm cười khẽ nói: “Giao anh Lạc Hi cho chị luôn đấy!”.
Cửa phòng nhẹ nhàng khép lại.
Phòng khách chỉ còn lại Doãn Hạ Mạt và Lạc Hi.
Doãn Hạ Mạt không đánh thức Lạc Hi, cô nhẹ nhàng đắp chiếc chăn mỏng lên người anh. Cô cúi đầu nhìn nét mặt điềm tĩnh của anh khi ngủ, trong lòng mềm mại xao động. Ngón tay lướt nhẹ lên mái tóc đen nhánh của anh, đôi môi cô dịu dàng hé mở, nét lạnh lùng quen thuộc trên khuôn mặt lặng lẽ tan đi.
Ngắm nhìn anh thật lâu.
Sau đó, ánh mắt rời anh, cô ngồi xuống tấm thảm trắng, tựa lưng vào sofa, ngẫm nghĩ một lúc rồi lấy kịch bản bộ phim Bản tình ca trong sáng ra, bắt đầu xem lại lần thứ mười hai.
Một đêm không trăng không sao.
Gió đêm thổi qua khung cửa sổ.
Nhìn vào lời thoại kịch bản, đầu óc Doãn Hạ Mạt lại trở nên trống rỗng, bàn tay vô thức nắm chặt lại, đạo diễn Từ gầm lên, nổi giận đùng đùng và tiếng nói châm chọc cạnh khóe của những người khác như cơn ác mộng trở lại văng vẳng bên tai cô…

“Người ta là ca sĩ tài năng mới, chỉ có giọng nói, không biết biểu lộ cảm xúc đâu.”
“Cô là người gỗ à?!”
“Cô là diễn viên! Không phải xác chết!”
“Doãn Hạ Mạt! Ánh mắt cô có thể biểu cảm hơn được không? Anh ta là người đàn ông mà cô đã thầm yêu mười mấy năm trời đó! Tình cảm mãnh liệt bị kìm nén trong lòng đã bấy lâu nay, cô yêu anh ta tới mức có thể chết đi nhưng không thể nói ra được! Hiểu không vậy?!”
“Làm sao cô lại chui được vào đây…”
“Tôi diễn còn hay hơn cô ta nhiều…”
“Hôm nay cô cố tình muốn hại chết tôi đúng không?”

Hạ Mạt lắc đầu thật mạnh, cố gắng gạt đi những âm thanh đáng sợ đó. Cô có thể làm được, trên thế giới này không có việc gì là không làm được, cô lại không phải là loại người ngu ngốc, cô cam tâm chịu khổ. Chính vì vậy cô sẽ có thể diễn tốt, chỉ cần cho cô chút thời gian để cảm nhận nhân vật.
Nhưng…
Tận đáy lòng cô lại có một âm thanh khác lạnh lùng phát ra, tại sao họ phải cho cô thời gian chứ? Họ có thể thẳng thừng gạt bỏ cô, chọn một diễn viên có kỹ năng diễn xuất chúng chứ đâu cần một người đang phải học từ đầu, như vậy chẳng tốt hơn sao? Nếu cô cứ tiếp tục vụng về như thế, thì với bản tính nóng nảy của đạo diễn, có lẽ sẽ phải thay người khác thật.
Nắm thật chặt những ngón tay của mình, Doãn Hạ Mạt ngồi im lặng ngây người.
Đúng lúc này, Hạ Mạt nghe thấy những âm thanh đứt đoạn trong mơ của Lạc Hi, rồi toàn thân anh bắt đầu run rẩy không yên. Cô quay người lại nhìn, thái dương anh lấm tấm những giọt mồ hôi, lông mày nhíu lại, đôi môi cũng nhợt nhạt, thân người nhè nhẹ run, ú ớ:
“Đừng đi… con rất lạnh… mẹ ơi…”
Cô hơi ngạc nhiên, song lập tức nhận ra ngay anh đang gặp ác mộng. Năm năm trước khi cha mẹ cô qua đời, Tiểu Trừng nằm viện hơn nửa năm, lúc đó Tiểu Trừng cũng thường xuyên gặp ác mộng. Chăm sóc em bên giường bệnh, trong một đêm Hạ Mạt thường phải gọi Tiểu Trừng tỉnh dậy ba, bốn lần.
“Đừng đi… mẹ ơi…”
Lạc Hi vùng vẫy gào nhỏ, anh đau đớn trở mình.
“Tỉnh dậy đi, chỉ là mơ, chỉ là nằm mơ thôi, tỉnh dậy là sẽ ổn thôi.” Doãn Hạ Mạt vừa dịu dàng nói, vừa đưa tay đập nhẹ lên vai Lạc Hi.
“Mẹ ơi…”
Khóe mắt Lạc Hi ưa ứa nước mắt, anh run rẩy gập tròn người trong sofa.
“… Mẹ ơi… con rất lạnh…”
“Tỉnh dậy nào…”
Hạ Mạt khẽ gọi anh.
“Tỉnh dậy là sẽ ổn thôi, đừng sợ, đó chỉ là mơ thôi…”
Hai hàng lông mi của Lạc Hi run run.






Đôi mắt ươn ướt từ từ mở ra, trong khoảnh khắc anh vẫn còn như đang chìm đắm trong giấc mơ, chưa tỉnh hẳn được. Anh ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà, vài giây sau, anh chầm chậm quay đầu sang bên cạnh nhìn Doãn Hạ Mạt, thái độ cô thật ân cần.
“Tỉnh chưa?” Cô mỉm cười, chăm chú nhìn anh.
Lạc Hi nhìn lại cô, nét mặt có sự yếu đuối của một nỗi cô đơn sâu thẳm. Anh im lặng nhìn cô rất lâu, cuối cùng anh cũng tỉnh hẳn, ngồi dậy, anh nói với cô:
“Xin lỗi, hình như anh đã ngủ thiếp đi.”
“Mấy ngày nay mệt lắm phải không?” Giọng cô ấm áp “Anh đi rửa mặt đi.”
“Đạo diễn la em à?”
Cô không nói gì.
“Các bạn diễn cười nhạo em à?”
Cô vẫn im lặng không nói một lời.
Lạc Hi cười, giang hai cánh tay ôm trọn cô vào lòng như ôm một đứa trẻ, khẽ lắc lư, anh nhẹ nhàng nói:
“Hạ Mạt, đây mới chỉ là khởi đầu của em thôi… sau này, đợi đến lúc em trở thành minh tinh, nhận được hàng loạt giải thưởng lớn về diễn xuất, em sẽ hiểu, những xấu hổ, nhục nhã phải chịu đựng trong buổi quay phim ngày hôm nay không là gì cả. Chẳng qua đây là bước khởi đầu trong sự nghiệp nghệ thuật lâu dài của em…”
Anh ôm chặt cô trong lòng.
Một mùi thơm của cơ thể nhẹ nhàng thấm nhẹ trên người cô.
Đôi mắt cô bắt đầu ươn ướt.
“Có những người đã được đào tạo chuyên nghiệp, học mấy năm sau mới được diễn. Cũng có những người thì lại lao thẳng vào nghề diễn luôn, chính vì không có kinh nghiệm nên đương nhiên là gặp khó khăn. Kinh nghiệm thì có