XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2800 lượt.

, Doãn Hạ Mạt của ngày mai diễn sẽ không tủi thân nữa.”
***
Ngày thứ hai đóng phim, Doãn Hạ Mạt lặng lẽ ngồi một góc trong phòng nghỉ.
Không ai hỏi thăm hoặc bắt chuyện với cô, tất cả đều xa lánh cô. Mọi người giễu cợt nói hôm nay ai là người diễn chung với Hạ Mạt nhiều nhất thì người đó đáng thương nhất, trước mười hai giờ đêm đừng có nghĩ tới chuyện xong việc về nhà.
Giống như hôm qua, cặp diễn viên An Bân Ni và Lăng Hạo vẫn diễn cùng nhau. Hồi đầu, hai người họ đã hẹn nhau là ai diễn xong thì có thể về trước. Nhưng hôm nay, An Bân Ni không về mà ở lại bên Lăng Hạo, lúc thì gọt táo cho anh ta, lúc thì lại rót canh tẩm bổ, hai người rất quấn quýt nhau.
“Tại sao đạo diễn lại không xếp những đoạn diễn của anh quay cùng một lúc nhỉ?” Giọng An Bân Ni trách móc vọng vào tai Doãn Hạ Mạt. “Đoạn chúng mình diễn với nhau xong, ở giữa lại còn xen những đoạn nhiều vai phối hợp như thế, bắt anh phải đợi mệt mỏi, kết thúc mới là đoạn của anh. Anh Hạo, anh đã đắc tội với đạo diễn à?”
“Phiền hà chết đi được!”
Lăng Hạo tức giận nhìn Doãn Hạ Mạt đang ngồi im lặng xem kịch bản ở một góc, cô vẫn ngồi yên như thế, một chút tự giác của kẻ phạm tội cũng không có.
“Sao? Em nói sai ư?” An Bân Ni nghi ngờ hỏi.
“Sở dĩ vai diễn của anh phải tách đứt đoạn như thế là vì anh phải diễn với một người thật đáng thương, cô ấy diễn như một khúc gỗ, một câu thoại, một ánh mắt biểu cảm mà diễn mấy chục lần không xong, cho nên đương nhiên là phải để phần của cô ấy ra sau cùng, để tránh cho mọi người bị cô ấy làm cho liên lụy, chẳng ai được về mất!”
Lăng Hạo tức đầy một bụng!
Lúc trước, Lăng Hạo đã từ chối hợp tác đóng quảng cáo của hãng Lỗi Âu với Doãn Hạ Mạt, nhưng sau này xem quảng cáo, thấy khả năng diễn xuất của Hạ Mạt vượt quá sức tưởng tượng của mình, vậy nên lần này thấy tên cô trong dàn diễn viên tham gia đóng Bản tình ca trong sáng anh cũng chẳng từ chối như lần trước nữa. Nhưng, cô diễn quá dở như vậy thì ai có thể chấp nhận được!
“Này!”
Một đôi chân dài xuất hiện trước mặt Doãn Hạ Mạt, giọng nói bực bội không thể kiềm chế. Hạ Mạt hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, hai tay Lăng Hạo đang đút trong túi quần, trông rất oách, thế nhưng mặt mày lại tối sầm, hai hàng lông mày nhíu lại gần nhau.
“…?” Ánh mắt Doãn Hạ Mạt nghi ngờ hỏi.
“Tôi cảnh cáo cô! Nếu hôm nay cô lại diễn mãi không được, hại tôi bị liên lụy thì tôi không tha cho cô đâu! Nghe thấy không?!” Lăng Hạo gằn giọng, những người ngồi xung quanh đều quay lại nhìn Hạ Mạt. An Bân Ni lén cười vẻ khoái chí.
“Vâng, tôi sẽ cố gắng.”
Đôi mắt Doãn Hạ Mạt lặng lẽ không thể hiện cảm xúc gì.
“Cố gắng cái gì chứ?” Nhìn thái độ dửng dưng của Hạ Mạt, Lăng Hạo tức điên người. Lăng Hạo ghét nhất bộ dạng đó của cô, ngay từ lần gặp đầu tiên, cô lúc nào cũng lạnh nhạt như thế, hệt như là người không có cảm xúc vậy, bộ dạng của một loại người máu lạnh. “Cố gắng lại diễn như rô bốt ấy à?! Cố gắng để tôi chết chung với cô à?! Doãn Hạ Mạt, cô tự cảm thấy nhục nhã đi có được không?!”
“Thật quá đáng!”
Giọng nói đầy tức giận, Trân Ân đột nhiên xông thẳng tới, cô giống như gà mẹ che chở cho Doãn Hạ Mạt ở sau lưng mình, ánh mắt Trân Ân tức tối trợn lên nhìn Lăng Hạo. Cô chạy quá gấp nên hơi thở hổn hển, mồ hôi túa đầy trên trán. Trân Ân đi liên hệ một chương trình biểu diễn vừa trở về, đúng lúc đặt chân vào phòng nghỉ của diễn viên thì thấy Lăng Hạo đang nạt nộ Doãn Hạ Mạt, Trân Ân tức giận chả nể nang gì xông ngay vào.
“Trời sinh ra anh đã biết diễn kịch rồi chắc?! Hồi mới vào nghề, anh có diễn được hay hơn Hạ Mạt không? Lúc anh mới được đóng phim, những người vào nghề trước cùng đoàn làm phim cũng ức hiếp anh như thế này à?!”
Trân Ân không ngừng phản kích truy vấn Lăng Hạo.
“Cứ coi như cô ấy diễn không hay đi, nhưng hôm qua là ngày đầu tiên Hạ Mạt chính thức đóng phim, anh là người đi trước, là một ngôi sao, nếu cảm thấy cô ấy diễn không đạt, vậy thì anh nên chỉ cho cô ấy, giúp đỡ cô ấy chứ! Đằng này anh đang làm gì vậy?! Sỉ nhục cô ấy thì có thể làm cho cô ấy diễn tốt hơn được sao? Anh thật quá đáng! Người không có cảm giác nhục nhã chính là anh, chứ không phải Hạ Mạt!”
“Bốp!”
Một bạt tay đạp mạnh sau ót Trân Ân! Trân Ân bị đánh mạnh lảo đảo vài bước về phía trước rồi té nhào xuống đất. Doãn Hạ Mạt vội chạy lại ôm lấy Trân Ân, nhìn dáng vẻ đau đớn của Trân Ân, Hạ Mạt thấy xót xa.
“Cô làm gì vậy?”
Cánh tay An Bân Ni vẫn chưa hạ xuống, ánh mắt Doãn Hạ Mạt biến thành con dao sắc lạnh. Hai cánh tay Doãn Hạ Mạt mềm mại ôm Trân Ân là vậy, nhưng gương mặt đối chọi với An Bân Ni lại lạnh tanh đến thế. Hai cảm xúc đối nghịch nhau đang dung hợp trên cơ thể cô, dường như có một ánh nhìn gai góc dữ dội lóe ra từ cơ thể cô, khiến cho An Bân Ni và Lăng Hạo đớ người ra, mọi người ở trường quay cũng đều ngơ ngác.
Hồi lâu An Bân Ni định thần lại, khinh khỉnh nói:
“Cô ấy chẳng phải vừa nói chúng tôi không chỉ bảo cô chứ gì?! Được, Doãn Hạ Mạt, cô nhớ này, là đàn em thì không có tư cách lớn tiếng với các bậc tiền bối nghe chưa, đây là ph