XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

i cũng không có.”
An Bân Ni ngớ người.
“Hả?”
“Trong đoạn mở đầu của Bản tình ca trong sáng, Băng Đồng đã đem lòng thầm yêu Luật Tư, không dám nhìn anh ta, không dám nói chuyện cùng anh ta, không dám lại gần anh ta.” Hạ Mạt điềm tĩnh nói.
Đám phóng viên ồ lên.
Lăng Hạo đưa mắt nhìn Doãn Hạ Mạt.
An Bân Ni liếc Lăng Hạo rồi quay sang nhìn đám phóng viên đang ngoảnh mặt nhìn nhau, An Bân Ni nở nụ cười trong trẻo: “Rất chăm chỉ cố gắng rồi đó, sau này còn phải nỗ lực hơn nữa nghe!”.
“Được.”
Doãn Hạ Mạt trả lời một cách khiêm tốn và lễ phép.
Một đều.
Chiến thắng!
Trân Âu giấu nụ cười thầm. Hừm, giờ đến lượt họ tự tô son trát phấn cho mà coi. Hạ Mạt của cô thật là cừ.
Buổi tối.
Doãn Trừng đang vẽ trong phòng, ánh sáng lọt qua khe hở cửa gỗ. Trong phòng khách, Doãn Hạ Mạt đang chăm chú xem kịch bản, dùng bút màu đánh dấu lên từng lời thoại cô cần phải nhớ. Lạc Hi đang ngồi bên cạnh, ti vi để chế độ im lặng, hai chân gác lên bàn trà, anh đang hưởng thụ tâm trạng thư thái sau một ngày bận rộn.
Vậy mà không biết từ lúc nào.
Ánh mắt của Lạc Hi dừng lại rất lâu trên người Doãn Hạ Mạt. Cô đang cúi đầu chăm chú xem kịch bản, không hề để ý tới ánh mắt của anh, vậy là anh có thể mặc sức ngắm nhìn cô, khỏi cần lo bị cô ấy phát giác những cảm xúc trong ánh mắt.
Dưới ánh đèn mập mờ.
Một mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng tỏa ra từ người cô.
Như hơi thở của biển cả, thản nhiên, dịu dàng, từ từ thấm vào lòng người không để lại dấu vết.
Mái tóc của cô được quấn kẹp lên cao.
Một sợi tóc hơi quăn rủ xuống nổi bật trên làn da trắng mịn như ngà của cô, hàng lông mi vừa dài vừa cong, đôi mắt màu hổ phách trong suốt, tuy xa xăm nhưng lại khiến con người ta muốn nhìn gần mãi. Đôi môi căng mọng nhưng màu son môi lại nhàn nhạt, mờ mờ.
Chiếc bút từ từ đánh dấu lên từng lời thoại.
Đột nhiên cô chau mày, nhẹ nhàng xoay vai phải, hình như chỗ nào đó đang bị mỏi.
Những ngón tay thon dài nhấn mạnh xuống vai cô, cảm giác nhức mỏi được thay bằng cảm giác thoải mái. Doãn Hạ Mạt thấy hơi ngạc nhiên, từ từ ngoảnh đầu lại, dưới ánh sáng dìu dịu, ánh mắt Lạc Hi chứa chan tình cảm khiến cô run sợ.
“Xem xong chưa?”
Lạc Hi giật mình ngượng ngùng tránh ánh mắt Hạ Mạt. Không hiểu sao, có lúc anh có thể cuồng nhiệt thể hiện tình cảm trước mặt cô, nhưng nhiều lúc lại sợ tình cảm của mình bị cô phát hiện, không thể che giấu được.
“Chưa.”
Doãn Hạ Mạt thở một hơi dài dễ chịu. Những ngón tay của anh như có ma lực xua hết đi những nhức mỏi trên đôi vai cô.
“Đóng phim và ca hát là hai việc không giống nhau.”
Lạc Hi liếc nhìn tờ kịch bản đặt trên đùi cô, vừa xoa bóp đôi vai cho cô, vừa khẽ nói: “Là bài hát, em có thể tự mình hoàn thành, biểu diễn theo cách của mình, gửi gắm vào đó là cuộc đời và cá tính của mình. Nhưng đóng phim buộc phải có sự hợp tác với những diên viên khác. Lời thoại không phải chỉ cần đọc thuộc lòng từng chữ từng câu là xong, nó còn đòi hỏi cần phải gửi gắm được linh hồn vào trong đó trong quá trình thực hiện những đoạn đối thoại cùng với các nhân vật khác.”
“Em...”
Cô ngay người, không nói được gì nữa, cô chợt nhớ tới màn kịch khó xử trong cuộc họp báo công bố bấm máy hôm trước.
“Lúc mới đầu, chắc chắn em sẽ phải nếm mùi cơ cực nhục nhã, nói không chừng sẽ bị đạo diễn chửi măng, sẽ phải nghe những lời trách móc nguyền rủa của những diễn viên khác.” Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Từ đằng sau, anh hôn nhẹ lên mái tóc cô. “Nhưng em sẽ nhanh chóng học được cách như thế nào là đóng phim, vì em là cô gái thông minh và cần cù chịu khó nhất.”
“Lạc Hi...”
“Hãy tin vào nhãn quan của anh, em sẽ trở thành diễn viên tài năng luôn rực rỡ hào quang.” Lời nói này đâu phải để an ủi cô, cho cô lòng tin, thực ra thiên chất diễn xuất của cô đã từng được thể hiện khi quay quảng cáo Lỗi Âu. Tất cả những thứ cô cần chỉ là thời gian tôi luyện mà thôi.
“… Cảm ơn anh.”
Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói, cô vỗ vỗ lên đôi bàn tay anh đang đan chéo để trên eo mình. Từ sau khi cuộc họp báo kết thúc, trong lòng cô lúc nào cũng trào dâng một cảm giác lo sợ rất khó tả, nhưng với một người mạnh mẽ đã quen giả vờ như cô sao có thể để lộ ra trước mặt người khác được.
Chỉ có Lạc Hi...
Hình như anh luôn hiểu thấu lòng cô.
“Cố gắng lên!”
Lạc Hi nắm chặt tay cô, đong đưa.
“Em sẽ cố gắng.”
Cô đưa mắt khẽ cười, nụ cười trong sáng kiên định.
***
“Cắt!”
“Cắt!!”
“Cắt!!!”
Tại trường quay, đạo diễn Từ đang nhìn những hình ảnh trong máy theo dõi, bỗng mất bình tĩnh vung tay thét lên “cắt” liên tục. Nhân viên quay phim, nhân viên ánh sáng đều phải dừng ngay công việc của mình, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía dáng người cứng đơ của Doãn Hạ Mạt.
Cảnh này đã phải quay đi quay lại đến lần thứ tám rồi.
“Doãn Hạ Mạt, cô là người gỗ à?” Đạo diễn Từ quát lớn, “Thịt da trên mặt cô đông cứng rồi hả? Tự nhiên chút đi nào! Ánh mắt cô phải biểu cảm, nét mặt cô phải thoải mái tự nhiên, lời thoại nói to hơn một chút! Cô là diễn viên! Không phải xác chết!”.
Mọi người khôn