Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2669 lượt.

hông còn cách nào có thể quay trở lại…
Ba ngày nữa…
Cô ấy sẽ là vợ người ta…
Bầu trời thu trong lành mát mẻ.
Chiếc va li bằng da kiểu cổ được mở tung đặt trên bàn, bên trong đã đựng đầy những vật tuỳ thân mười mấy năm qua, một bàn tay hiện rõ sự già nua cầm lấy chiếc khung ảnh trên tủ đầu giường, ánh mặt trời chiếu vào tấm ảnh bên dưới lớp kính, lúc đó thiếu gia chỉ mới hai tuổi, đang bước chập chững trên thảm cỏ xanh mướt chơi đùa cùng con mèo nhỏ, không cẩn thận suýt té ngã, ông đã kịp thời từ phía sau đỡ lấy thiếu gia, cậu ấy quay đầu nhìn ông nở nụ cười tinh nghịch của một đứa trẻ lộ rõ trên khuôn măt.
Ông nhìn vào tấm ảnh ấy rất lâu, rất lâu.
Quản gia Thẩm chậm rãi đặt khung hình vào chiếc va li, “roẹt…”, khoá va li từ từ được kéo lại, ông xách chiếc va li da nặng nề, chầm chậm quay lưng bước về phía cửa.
“Nghe nói bác đã từ chức?”
Ngoài cửa, có tiếng bước chân vang lên, một dáng hình thon dài mảnh mai, là Doãn Hạ Mạt. Nhìn chiếc va li da đang trong tay ông già và mái tóc hoa râm của ông, giọng Doãn Hạ Mạt nhỏ nhẹ, điềm tĩnh.
Lúc ở phòng bệnh, biết được những sự việc trong quá khứ đều do một tay quản gia Thẩm làm, cô cho rằng mình sẽ vì bệnh tình của Tiểu Trừng lúc đó đột ngột xấu đi và những ký ức đáng sợ trong cái nơi tăm tối đó mà phẫn nộ oán hận ông, nhưng với một ông lão kiên cường đang ngày càng già yếu, cô lại không thể nào hận ông được.






Tại biệt thự, trong lúc đang đợi Âu Thần ở phòng khách, Doãn Hạ Mạt không thấy sự xuất hiện của quản gia Thẩm, người mà xưa nay luôn tận tâm với công việc. Sau khi hỏi thăm và nghe thấy cô người hầu nói quản gia Thẩm đã từ chức, đang thu dọn hành lý chuẩn bị rời khỏi đây, Doãn Hạ Mạt giật mình cảm thấy khó chịu trong lòng, sau khi đã hỏi rõ phòng quản gia Thẩm ở đâu, Doãn Hạ Mạt vội vàng đến đó.
“Vâng, thưa cô Doãn.”
Quản gia Thẩm cung kính cúi đầu chào cô, sắc mặt không buồn cũng không vui.
“Là vì chuyện của sáu năm trước sao?” Doãn Hạ Mạt nhíu mày.
“Vâng.”
“Cháu tưởng rằng bác sẽ không hối hận về những việc mà bác đã làm.”
“Đúng vậy, tôi sẽ không hối hận. Nếu như có lặp lại lần nữa, lại phải nhìn thấy thiếu gia bị trọng thương hôn mê nằm trên giường bệnh, có lẽ tôi sẽ lại làm những việc giống như vậy.” Tấm lưng già yếu của quản gia Thẩm vẫn đứng thẳng, “nhưng, những hành động của tôi năm đó đã làm cô hiểu lầm thiếu gia trong suốt thời gian qua, khiến cô phải hứng chịu những tai họa ngoài sự trừng phạt mà cô đáng phải chịu, càng khiến cho người em trai vô tội của cô bị liên lụy, những hậu quả đó tôi đều phải gánh vác”.
“Cái cách mà bác phải gánh vác hậu quả, chính là rời khỏi Âu Thần sao?” Doãn Hạ Mạt lạnh lùng nói.
“Cô sắp kết hôn với thiếu gia, và sẽ không thích nhìn thấy người làm tổn thương cô tiếp tục ở bên cạnh thiếu gia”, đuôi mắt quản gia Thẩm xuất hiện mấy nếp nhăn, như thể ông lại già thêm vài tuổi.
Doãn Hạ Mạt nhìn ông chăm chú.
“Bây giờ Tiểu Trừng thế nào?”
“Đã tốt hơn rồi.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Âu Thần dẫn cô đến phòng đọc sách, ở đó rất yên tĩnh, không có người hầu. Nền lát đá hoa cương màu đen, bàn đọc sách cũng màu đen, tấm rèm màu xanh đậm. Sáu năm trước cô thường ở trong căn phòng yên tĩnh này để làm bài tập, Âu Thần ngồi bên cạnh xem những báo cáo về tình hình của công ty. Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, Hạ Mạt phát hiện Âu Thần đang ngẩn ngơ nhìn mình, đôi mắt xanh long lanh như mặt hồ ngày xuân.
Phòng đọc sách vẫn như sáu năm trước, gần như không hề thay đổi, chỉ là trên bàn bày thêm một vài khung ảnh.
Những khung ảnh được làm bằng gỗ mộc, cảnh vật trong những bức ảnh đã rất lâu, từ thời xa xưa, Doãn Hạ Mạt tưởng rằng số ảnh ngày xưa chỉ còn lại một phần đang được cất giữ trong một chiếc hộp đặt tại phòng khách nhà cô mà thôi. Một bức trong khung hình là ở sân trường, lúc đó Âu Thần hơi cúi người, đang hôn lên mu bàn tay cô. Một bức ở bên hồ, lúc ấy lưng cô đang dựa vào chiếc xe Lincoln thân dài dịu dàng lau những giọt mồ hôi khi Âu Thần vừa chạy bộ trở về.
Một số bức ảnh mới được chụp gần đây, một bức chụp lúc quay quảng cáo cho Lỗi Âu, cô đóng vai nàng tiên cá nhỏ bé đáng yêu đang vờn sóng trên mặt biển xanh thẳm rộng lớn. Một bức chụp dưới ráng chiều, cô cúi đầu buộc sợi ren lụa được thắt vào cổ tay anh, hai người được ánh chiều tà rạng rỡ trùm lên như trong một bức tranh.
Còn có một số khung ảnh bị che phủ không nhìn được. Nhìn những tấm ảnh đó, trái tim Doãn Hạ Mạt quặn thắt lại, sự đau đớn dần dần lan ra.
“Anh vừa mới nhận được kết quả điều tra từ cơ quan điều tra fax tới, đang định cầm tới bệnh viện cho em xem.” Âu Thần cầm tập tài liệu đưa đến trước mặt Doãn Hạ Mạt, anh nghiêm giọng nói, “Tuy quản gia Thẩm đã yêu cầu toà án thu hồi nhà của bọn em và đóng băng tài khoản ngân hàng nhưng những tên đã ức hiếp em và Tiểu Trừng lại không phải do quản gia Thẩm phái đến. Chúng là một bọn lưu manh, muốn mượn gió bẻ măng, trước khi Tập đoàn chính thức tiếp nhận ngôi nhà, chúng định sẽ lấy