Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2654 lượt.
một lát rồi nói, “Anh rể, em muốn nhờ em một chuyện. ”
“Em nói đi.”
“Em rất cảm kích người đã đồng ý hiến thận cho em, em muốn đến trước mặt anh ấy để tỏ lòng biết ơn”. Doãn Trừng ngửa mặt nhìn Âu Thần, ánh mắt khẩn khoản. Cậu không hiểu tại sao người hiến thận cho cậu phải bí ẩn như thế, cả họ tên đều không tìm thấy trong bất cứ tài liệu nào.
Cơ thể Doãn Hạ Mạt cứng đờ, cô nắm chặt tay đẩy xe lăn căng thẳng nhìn Âu Thần. Mặt Trân Ân cũng biến sắc, dán mắt nhìn Âu Thần.
“Anh nghĩ, anh ấy biết tấm lòng của em.” Âu Thần ngập ngừng giây lát, rồi nói với Doãn Trừng, “Nhưng anh ta đồng ý hiến thận có lẽ không phải vì ý tốt, mà là cảm kích vì ông Trời đã cho anh ta một cơ hội nhân từ như thế, có lẽ anh ta cần phải cám ơn em. ”
“Anh biết anh ta?” Doãn Trừng nghi ngờ nói, có một số ý nghĩa cậu nghe không hiểu.
“Biết.”
“Em có thể gặp anh ta không?”
“Anh ta không muốn để người khác biết chuyện này.”
“Tại sao vậy?” Doãn Trừng cau mày.
“Chúng ta nên đi làm kiểm tra thôi.”
Doãn Hạ Mạt cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, đầy xe lăn của Tiểu Trừng tiến ra cửa phòng, Trân Ân thở phào, vội chạy đến mở cửa giúp. Âu Thần cũng định đẩy xe lăn giúp Hạ Mạt, nhưng cô nhẹ nhàng lắc đầu, tự mình đẩy xe ra khỏi phòng bệnh.
Hành lang dài.
Doãn Trừng ngồi trong chiếc xe lăn, gương mặt yếu ớt thanh tú. Doãn Hạ Mạt cẩn thận đẩy em đi, Âu Thần và Trân Ân đi bên cạnh cô. Một đoàn người tuấn tú xinh đẹp nổi bật như thế khiến các bác sĩ, y tá, bệnh nhân đi qua đều phải ngoái nhìn khen ngợi.
“Chị.”
“Hả?”
“Làm xong phẫu thuật em có thể xuất viện rồi.”
“…”
Doãn Hạ Mạt bước chân cứng đờ, nhìn phía sau đầu của Tiểu Trừng, bên tai cô văng vẳng lời bác sĩ Trịnh nói với cô lúc nãy.
…
…
“Hạ Mạt, cô biết rất rõ, sau khi bị tai nạn xe năm đó, trong cơ thể Tiểu Trừng có rất nhiều bộ phận bị tổn thương nghiêm trọng, hơn nữa do chưa kịp thời hồi phục tốt, khiến việc biến đổi bệnh lý ở những bộ phận này rất nghiêm trọng, trong đó bệnh thận đã trực tiếp đe dọa tính mạng của cậu ấy. Ca phẫu thuật hiến thận lần này tuy tạm thời có thể kéo dài thêm cuộc sống của Tiểu Trừng, nhưng về sau vẫn phải tăng cường chữa trị các chứng bệnh khác, nếu không…”
…
…
“Chị.”
Doãn Trừng quay đầu lại, nghi ngờ nhìn chị.
“… Nếu hồi phục tốt, đương nhiên có thể xuất viện rồi.” Doãn Hạ Mạt điềm tĩnh nói, trên mặt không biểu hiện chút bất ổn nào.
“Sau khi xuất viện, em có thể về sống chung với chị được không?” Doãn Trừng yên tâm, tò mò hỏi.
“Tất nhiên phải sống chung rồi.”
“Tốt quá, nếu được như thế, em lại có thể mỗi ngày nhìn thấy chị rồi…”
Cuộc đấu thoại thật bình yên, ấm áp vang lên khe khẽ trong hành lang, Doãn Hạ Mạt bước chân chậm rãi đầy Tiểu Trừng đang ngồi trong xe lăn. Trân Ân thấy ấm lòng, cô đưa mắt nhìn đôi trai tài gái sắc Hạ Mạt và Âu Thần, nhìn Tiểu Trừng vui vẻ, cô bỗng cảm thấy mình làm rất đúng!
May mà cô không nói cho Hạ Mạt biết cuộc điện thoại đó…
May mà không để cho cái bóng của Lạc Hi tiếp tục bao phủ và phá rối hôn lễ của Hạ Mạt.
“Doãn Hạ Mạt…”
Bất ngờ âm thanh chứa đầy tức giận từ cuối hành lang vang lên.
Âm thanh đó phẫn nộ và vang dội như thế, khiến cho tất cả bác sĩ, y tá, bệnh nhân trong hành lang đều giật mình nhìn lại! Doãn Hạ Mạt chau mày nhìn, Trân Ân cũng nghi hoặc ngẩng đầu lên, chỉ thấy sắc mặt người đó tiều tụy, trong ánh mắt lộ ra sự căm hận và tuyệt vọng, vậy mà sự lạnh lùng và cao ngạo lại không hề suy giảm, cô ấy đích thị là Thẩm Tường!
Thẩm Tường gương mặt lạnh lùng.
Từng bước, từng bước đi lại.
Cái lạnh trong ánh mắt của Thẩm Tường khiến người khác không rét mà run. Thẩm Tường trừng mắt nhìn Hạ Mạt, bước thẳng tới, vẻ đầy thù hận, ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô!
Trân Ân mở miệng định hỏi thì bị Thẩm Tường lấy tay gạt phăng ra một cách lạnh lùng và thô bạo, Trân Ân loạng choạng mấy bước, chưa kịp hoàn hồn lại, Thẩm Tường đã đứng trước mặt Hạ Mạt, lạnh lùng nhìn sát Hạ Mạt.
“Cô Thẩm…”
Doãn Hạ Mạt đanh giọng nói, không biết Thẩm Tường tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây, với bộ dạng hung hăng như thế.
“Bốp.”
Bàn tay giơ lên cao rồi giáng xuống, một cái tát cực mạnh vào mặt Hạ Mạt! Cái tát chứa đầy sự căm hận, mắt Thẩm Tường lộ rõ ánh nhìn lạnh lẽo.
“Á.”
Trân Ân sợ hãi đến nỗi không thốt lên lời, tại nơi đông người như vậy, không nói lý do gì, Thẩm Tường lại dám ngang nhiên ra tay đánh người!
“Chị…”
Doãn Trừng vừa sợ vừa tức, nhất thời không chịu nổi lập tức từ xe lăn đứng lên, lo lắng xem chị có bị thương không.
Âu Thần tức giận, vươn người ra che chở cho Hạ Mạt, song nhìn thấy Hạ Mạt trong chốc lát từ trắng bệch chuyển sang đỏ gay, vết bạt tai sưng tấy trên má Hạ Mạt. Âu Thần bỗng nhiên muốn giết người.
“Doãn Hạ Mạt, cô đắc ý lắm phải không?”
Thẩm Tường nghiêm giọng giận dữ quát, toàn thân cô tràn đầy ngọn lửa phẫn nộ, âm thanh làm cho dãy hành lang rung chuyển ầm ầm. Doãn Hạ Mạt đứng đờ người, như đang nằm mơ vậy, cô bỗng nhiên không biết rốt cuộc đã xày ra chuyện gì, chỉ cả