Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2653 lượt.
ã cấp cứu rất nhiều lần… bác sĩ nói anh ấy mất máu quá nhiều… hơn nữa… hơn nữa ý chí sinh tồn rất yếu… trước mắt vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu… rất nguy hiểm…”
Thẩm Tường mở to mắt, sự căm hận và phẫn nộ trong đáy mắt đã được thay thế bởi sự yếu đuối và bơ vơ, cô nói với Doãn Hạ Mạt, ánh mắt nhìn xa xăm:
“… cô biết không… lúc phát hiện ra anh ấy, trong bồn tắm chảy đầy máu tươi vẫn còn nổi lên cái ống nghe… cuộc điện thoại đó là gọi cho cô… ngay giây phút anh ấy sắp chết… anh ấy đã gọi điện cho cô… Tại sao… cô lại không ngăn cản anh ấy…”
Điện thoại…
Là cuộc điện thoại đó!
Nỗi khiếp sợ khiến mặt Trân Ân thoáng chốc trở nên nhợt nhạt.
Cơ thể cô bắt đầu run rẩy!
…
Thế giới hỗn độn và hư ảo, Doãn Hạ Mạt như đột nhiên rơi vào làn sương mù trắng xóa mênh mông, hình như có người kéo cô đi, cổ tay cô rất đau, nhưng không thấy gì hết, chỉ có những âm thanh như ngắt quãng, yếu ớt hiện lên trong đầu cô…
…
…
“Nếu như không còn gì lưu luyến thế gian này, anh sẽ chết…”
Dưới những cành lá lay động mãnh liệt, ánh sáng biến thành bóng tối, Lạc Hi lại như bị làn sương trắng bao phủ, đẹp tựa chàng thiếu niên như từ trong tranh bước ra vào sáu năm trước, đôi mắt tựa như đêm đen, làn da tựa hoa anh đào, đôi môi đỏ như máu, giọng nói mơ hồ tựa như tiếng sáo từ trong đường hầm xa xăm vẳng lại.
…
…
Doãn Hạ Mạt hoảng loạn thất thần, không biết bản thân đang ở đâu, hình như cô bị nhét “bịch” vào trong xe, bên tai có người đang la hét với cô điều gì đó! Doãn Hạ Mạt không nghe không thấy, chỉ cảm nhận được những lời nói có chứa căm hận và tức giận như con dao găm đang đâm thẳng vào cô!
Nhưng cô không cảm thấy đau.
Chiếc xe hình như chạy như bay, người cô không ngừng lắc qua lắc lại, nhưng trong đầu cô vẫn cứ tê tê rối bời, cô suy nghĩ không được minh mẫn lắm, đây là trong cơn mơ sao, tại sao, tại sao đến giờ cô vẫn không tỉnh lại được…
…
…
“Cho dù một giây sau anh biến mất khỏi thế gian này… em vẫn nhất quyết lấy anh ta…” Lạc Hi nhìn Doãn Hạ Mạt chăm chú, trong đáy mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ, đôi môi trắng bệch của anh đột nhiên trở nên tươi tắn, đỏ tựa như ướt sũng máu.
…
…
Chiếc xe hình như đã mở tốc độ tối đa, phanh gấp liên tục, tăng ga liên tục, âm thanh chói tai như nụ cười the thé của ma quỷ trong cơn ác mộng, cơ thể cô bị lắc lư dữ dội, đau đầu khủng khiếp, Doãn Hạ Mạt chỉ trực nôn ọe!
Sau đó.
Cô bắt đầu nôn ọe.
Nôn khan từng cơn, từng cơn.
Cho tới khi có người nhét vào tay cô cái túi giấy.
…
…
“Em đang sợ sao…”
Lạc Hi gạt tay cô ra, khóe miệng đỏ tươi buông trễ xuống tạo ra một nụ cười lạnh nhạt, mỉa mai giễu cợt, anh chầm chậm xoay người, trong ánh nắng mùa thu, bóng anh nhạt nhòa in trên mặt đường, những bóng nắng giữa những hàng cây đang đung đưa lúc ẩn lúc hiện.
“Anh… tuyệt đối không chúc phúc cho em…”
…
…
Chiếc xe đột ngột dừng lại.
Có người dùng sức kéo cô ra khỏi xe, cô bị kéo đi ngật ngưỡng, cổ tay đau nhói, bốn chung quanh là những bức tường trắng tinh đến chói mắt, còn có mùi thuốc sát trùng nhức mũi. Trong làn sương dày đặc trước mắt, không thể thấy rõ đây là nơi nào, nhưng cô vẫn khó chịu muốn nôn mửa, hình như chỉ khi nào nôn ra hết lục phủ ngũ tạng thì mới dễ chịu được thôi!
…
…
“Anh ấy đã tự sát…”
…
“Doãn Hạ Mạt, cô đã đắc ý chưa? Anh ấy có thể tự sát vì cô…đã dùng lưỡi dao cắt cổ tay mình…”
…
…
Đột nhiên Doãn Hạ Mạt kinh hoàng hét nhỏ một tiếng, cô lại run rẩy, sau đó đứng đờ ra, giống hệt như một con thú nhỏ sắp chết, Doãn Hạ Mạt thở dốc dồn dập, hình như cô không nghe thấy tiếng người bên cạnh đang quát cô điều gì. Doãn Hạ Mạt vùng vẫy đòi đứng yên tại chỗ, có người lại kéo cô đi, rồi nỗi sợ hãi đột nhiên ùn ùn kéo đến bao phủ lấy cô, trong làn sương trắng choáng ngợp dữ dội, cô không dám bước tới phía trước nữa!
Cho tới khi có người dùng sức đẩy cô qua một cánh cửa!
Căn phòng đó như một động tuyết vậy.
Bốn bức tường trắng xóa.
Chỉ có âm thanh của máy hô hấp và tiếng “tít, tít” đơn điệu của các thiết bị khác.
…
…
“Ngay ngày hôm qua… ngay thời khắc diễn ra hôn lễ của cô… anh ấy đã tự sát… chảy rất nhiều rất nhiều máu… sàn phòng tắm đều bị máu nhuộm đỏ… ”
…
…
“Chị Hạ Mạt…”
Có người nhẹ nhàng gọi tên cô, trong làn sương trắng mờ mịt, bên tai Doãn Hạ Mạt vẫn là tiếng ầm ầm cực lớn, giống như bị điều khiển, không tự chủ được, Doãn Hạ Mạt cứ cứng đờ bước về phía trước, rồi dừng lại. Trong cơn choáng váng dữ dội, thế giới tối đen như mực không một âm thanh, dần dần, làn sương dày đặc từng chút một bị xé tan ra, hình ảnh một người trắng bệch như đã chết từ từ hiện ra trước mắt cô.
Giường bệnh trắng tinh.
Cổ tay để bên mép giường yếu ớt, không sức lực.
Miếng vải gạc trắng băng chặt vết thương trên cổ tay lại, từng lớp, từng lớp, miếng vải gạc dày cộm, không biết vết thương sâu bao nhiêu mà cần nhiều vải gạc đến vậy.
Khuôn mặt trắng bệch.
Đôi mắt khép chặt lại.
Hàng lông mi đen nhánh.
Bờ môi khô nứt không một chút máu.<