Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2632 lượt.
t nữa.” Doãn Trừng thành thật nói. Một khoảng thời gian rất lâu sau khi xuất viện, tư tưởng hỗn loạn khiến Doãn Trừng không biết rốt cuộc nên làm thế nào mới đúng. “Lúc biết anh và chị kết hôn với nhau là vì chuyện ghép thận cho em, em rất căm hận anh đã dùng em để ép buộc chị, cướp mất hạnh phúc của chị.”
“Nhưng, tuy cách làm của anh là sai, song tình cảm của anh đối với chị lại làm em cảm động. Em không biết giữa anh và anh Lạc Hi, ai yêu chị em nhiều hơn, cũng không biết chị kết hôn cùng ai sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng trong khoảng thời gian này chị rất vui, ngày ngày nụ cười luôn nở trên môi chị, có lẽ sống cùng anh, chị sẽ vĩnh viễn vui vẻ như thế.”
“Anh rể…”
Doãn Trừng ngẩng đầu lên mỉm cười với Âu Thần.
“… Em rất cảm kích việc anh đã làm cho chị vui vẻ được trở lại, em cũng rất vui khi anh là anh rể của em.”
***
Lấy những bộ quần áo ấm đã được gấp gọn gàng của Tiểu Trừng bỏ vào va li, thêm mấy tập tranh trước đây Tiểu Trừng thích nhất nữa, Doãn Hạ Mạt mỉm cười, Âu Thần hồi này đột nhiên cũng thích xem các tập tranh, thời gian hàng ngày xem tranh còn nhiều hơn cả Tiểu Trừng. Đem những quyển sách này về, Âu Thần chắc sẽ rất vui.
Kéo va li đến phòng khách, Doãn Hạ Mạt nhìn lên chiếc sofa trống trơn, cô ngẩn người trong giây lát, đã lâu không trở về, ở đây đã trở nên có chút xa lạ. Tắt đèn, Doãn Hạ Mạt đưa mắt nhìn bao quát căn phòng một lần nữa rồi mới đóng cửa lại, tay xách chiếc va li bằng da, từ từ đi xuống cầu thang.
Tuyết đã rơi!
Doãn Hạ Mạt bước ra bên ngoài, cô ngẩn người sững sờ nhìn hoa tuyết đang bay lả tả ngoài đường. Lúc mới đến đây chưa có chút dấu hiệu nào của tuyết rơi, vậy mà bây giờ, khắp nơi đã bị phủ một lớp tuyết trắng. Trong không trung, những bông tuyết mềm mại vờn bay theo gió, màn đêm cũng sáng bừng lên, cô đặt chiếc va li bằng da xuống, vô thức đưa tay đón lấy từng hạt tuyết rơi, óng ánh trong suốt, trong tích tắc nó tan ra trong lòng bàn tay cô, chỉ còn lại cái cảm giác hơi lạnh.
Doãn Hạ Mạt chăm chú say mê.
Trận tuyết này là để tiễn Lạc Hi lên đường sao? Lạc Hi bây giờ đang tham gia bữa tiệc do công ty tổ chức cho anh, và ngày mai…
Chính là ngày anh bay sang Mĩ.
Không biết tại sao, trong cái đêm Lạc Hi sắp rời xa này, Doãn Hạ Mạt tự dưng không thể nào ở bên Âu Thần như ngày thường, cô cũng không thể nào nở nụ cười bình thản như ngày thường, cô chỉ nghĩ đến một người, nán lại một lúc, thế là cô từ chối không cần tài xế phải đưa đón đến đây.
Gió thổi những bông tuyết bay thẳng vào mặt cô.
Có lẽ tạm thời rời xa làng giải trí, đối với Lạc Hi mà nói không hoàn toàn là chuyện không hay, anh không còn cần phải ngày ngày đối mặt với những ống kính, không cần phải sống trong sự soi mói của công chúng, có lẽ anh sẽ sống thoải mái hơn, vui vẻ hơn. Có thể, anh sẽ gặp được một cô gái tốt, toàn tâm toàn ý yêu thương anh, tình yêu đối với anh sâu thẳm như biển cả, anh cũng sẽ yêu cô gái đó, không bao giờ quên được cô ta.
Trong cái lạnh lẽo bao phủ khắp nơi, nỗi đau thoáng xuất hiện đó khó có thể át đi được.
Doãn Hạ Mạt nhìn dấu chân của mình trên tuyết, cô thầm nhủ, trên thế giới này không có việc gì là không thể quên được. Sau khi tuyết tan chảy, thậm chí chỉ cần một cơn gió thổi qua, những dấu chân đó sẽ hoàn toàn biến mất.
Vì thế, Lạc Hi sẽ quên cô.
Việc mà cô phải làm chỉ là không tiếp tục làm phiền đến anh.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ đi trong tuyết rơi, sau lưng cô hình như có tiếng vước chân vội vã, nhưng cô không hề để ý.
Tuyết vừa mới phủ trên đất rất trơn, trong lúc sơ ý, cô trượt chân ngã bật về phía sau.
Phòng đọc sách phát ra ánh sáng ngọn đèn bàn.
Nhìn tờ giấy ly hôn nằm trên bàn, đôi mắt Âu Thần ngày càng u buồn, nhưng trong tận đáy mắt lại lấp lánh tia hi vọng yếu ớt. Anh đứng bật dậy đi đến khung cửa, mở cửa sổ ra, ngọn gió trong đêm gào thét, cuốn theo những bông tuyết bay vào.
Âu Thần vẫn ngỡ rằng, cái ngày mà Doãn Trừng đem tờ giấy ly hôn đưa cho cô, cũng chính là lúc kết thúc tất cả. Tờ giấy ly hôn có sẵn chữ ký của anh, đó là bản án khiến mọi chuyện kết thúc, cô sẽ rời xa anh, và những ngày tháng tuyệt vời này chẳng qua là một thế giới huyền ảo như là những bong bóng nước.
Doãn Trừng đã trả nó lại cho anh.
Giống như là phạm nhân sắp bị hành hình đột nhiên nhận được cơ hội trì hoãn việc thi hành án lại, Âu Thần đột nhiên cảm thấy không thể hoạch trù nổi. Hay là, anh có thể khiến giấc mộng này cứ thế mà tiếp diễn, vĩnh viễn không tỉnh lại. Cái suy nghĩ đó giày vò Âu Thần như phát điên, anh muốn mặc kệ tất cả để nắm lấy cơ hội mình đang sở hữu, sẽ giữ chặt cô lại bên mình.
Tuy nhiên, tại sao trong lòng anh cứ luôn cảm thấy khó chịu khổ sở?
Lúc anh có được cơ hội trì hoãn việc hành hình lại, phải chăng chính là kéo dài thời gian chịu án của cô? Quãng thời gian này cô thực sự vui vẻ chứ, hay chỉ là sự giả tạo…
Những bông tuyết nhẹ nhàng bay vào.
Âu Thần siết chặt ngón tay, không để mình tiếp tục suy nghĩ, hay là đợi một thời gian rồi hãy suy nghĩ về nó, bây giờ để giấc mộng này kéo dài thêm ít lâu n