Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2626 lượt.

ữa. Trong khoảng thời gian này, anh rất muốn có cô bên cạnh.
Hơi thở ấm áp và nụ cười thanh thản, chỉ cần có cô bên cạnh, lòng của anh sẽ bình yên trở lại.
Nhưng sao Doãn Hạ Mạt vẫn chưa về?
Lúc Hạ Mạt đi, cô nói muốn tự mình đi để hít thở không khí, kiên quyết không cần tài xế đưa đón.
Nhìn những bông tuyết trong không gian tính mịch, nỗi nhớ của Âu Thần càng da diết hơn. Thế rồi Âu Thần bước ra khỏi phòng đọc sách, lấy chìa khóa xe, bước nhanh ra ngoài.
Trong chốc lát anh khởi động chiếc xe của mình, những ngón tay nắm chặt vô lăng của Âu Thần đột nhiên trở nên cứng đờ, trong lòng hiện ra bóng dáng nhợt nhạt đứng dưới tầng lầu cũ của nhà cô, không biết Hạ Mạt có gặp…
Không, không thể!
Lúc này anh ta đang phải tham dự bữa tiệc chia tay…
***
Một cánh tay xanh gầy gò đỡ Doãn Hạ Mạt bị ngã lên!
Khoảnh khắc mà những ngón tay đó chạm vào cô, trong đầu cô như là nổ tung ra vô số bông tuyết, trước mắt như bao phủ một làn sương dày đặc, lúc này cả thế giới tĩnh lặng đến mức không còn nghe thấy bất cứ một hơi thở nào. Chỉ có hơi thở người đó cứ lượn lờ bao phủ lấy cô, giống như cánh hoa anh đào cuối cùng rơi xuống băng tuyết, lạnh giá, trong suốt và mỏng manh…
“Thì ra đúng là anh.”
Tiếng nói phát ra từ trong tâm lý Doãn Hạ Mạt, cô ngẩn người ngắm nhìn những bông tuyết không ngừng dày lên trên mặt đất, tay phải nắm chặt quai va li, giống như đó là nguồn sức lực duy nhất của cô.
“Vừa nhìn thấy em từ nhà bước ra, anh cứ tưởng mình hoa mắt…” Giọng nói ngừng lại, một lúc sau mới nín thở nói tiếp, “Sao em lại đến đây? Em trở về rồi sao…”.
Trong giọng nói chan chứa niềm hy vọng đó giống hệt như một con dao oán hận đâm thẳng vào trái tim Doãn Hạ Mạt, cô đau đớn cắn chặt đôi môi, từ từ ngẩng đầu về phía anh.
“Không phải ngày mai… anh đi Mỹ rồi sao? Tại sao lại ở đây?”
Trong màn đêm, những bông tuyết nhỏ nhắn, lấp lánh, âm thầm, lặng lẽ rơi xuống vai và tóc anh, nghe thấy lời cô nói, trên môi anh hé ra một nụ cười đau khổ, đôi mắt đen láy vẫn luôn chăm chú nhìn cô.
“Anh… vẫn luôn ở đây.”
Doãn Hạ Mạt nghẹn ngào.
“Vừa nãy anh đang ngủ trong xe, nhưng bỗng tỉnh dậy, sau đó thấy em từ nhà đi ra, anh cho rằng cuối cùng ông trời đã cho anh một cơ hội…”
Trên chiếc xe hơi sang trọng kia phủ một lớp tuyết mỏng, dường như đã dừng ở đó rất lâu, rất lâu rồi.
“Nhưng có lẽ… anh nên ở trong xe nhìn theo em, không nên đuổi theo…”
Tuyết vẫn lặng lẽ rơi.
Những bông tuyết trắng ngần như những tia sáng trong đêm, giữa anh và cô ngoài âm thanh nhẹ bay trong gió rồi vỡ vụn của những bông tuyết ra, còn lại chỉ là một khoảng lặng.
“Xin lỗi, anh nói ra những lời này, đã lại làm phiền em rồi.” Trầm lặng, Lạc Hi nói với giọng khổ sở, “Vừa rồi anh hồ đồ quá, nếu em trở về, thì sẽ không xách theo va li bỏ đi”.
Doãn Hạ Mạt toàn thân như đông cứng lại, nỗi đau thầm kín trong lòng bỗng trỗi dậy khiến cô không biết nói gì cho phải.
“Tại sao em lại ra đây một mình, không có tài xế đưa đón à? Nếu em không ngại, anh sẽ đưa em về, giờ này rất khó đón xe.” Doãn Hạ Mạt trước sau vẫn đứng nhìn, cuối cùng ánh mắt của Lạc Hi cũng rời khỏi khuôn mặt cô, gượng cười đưa tay nắm lấy va li.
“Không, không cần…”
Doãn Hạ Mạt lùi lại phía sau, nhưng giọng nói cô ngừng hẳn, cô nhìn về phía cánh tay nắm chặt quai va li của Lạc Hi.
Tay Lạc Hi cứng đờ.
“Xin lỗi, là anh quá đường đột… nếu như anh đưa em về, có người sẽ tức giận, anh bây giờ, đã không thích hợp…”
Doãn Hạ Mạt giống như không nghe thấy Lạc Hi nói gì, chỉ đứng sững nhìn cánh tay anh. Anh nhìn theo ánh mắt cô, trên cổ tay, vết thương khiến người ta phải kinh sợ vẫn còn màu đỏ tươi, Lạc Hi ngớ người vội vàng dùng tay áo che đi, anh nói:
“Xin lỗi, đã làm em phải sợ.”
“Không cần phải nói xin lỗi với em.” Doãn Hạ Mạt trong lòng thấp thỏm, đôi môi tái đi, “Người nên nói xin lỗi phải là em, không phải anh”.
“Nhưng mà, anh đã làm sai rất nhiều chuyện.” Giọng nói anh như cùng những bông tuyết bay vào trong đêm tối, nhẹ nhàng mà trong trẻo, “Anh luôn không tin em, đã nhiều lần em lên tiếng giải thích, anh đều cố chấp cự tuyệt em, thậm chí còn cố ý dùng cái vụ tai tiếng của anh với Thẩm Tường để làm tổn thương em, nói lời chia tay với em, trong dạ tiệc tối hôm đó, đã cố tình công kích quật ngã em…”.
Lạc Hi nhìn Doãn Hạ Mạt chăm chú, trong ánh mắt anh tràn ngập sự đau khổ hối hận.
“Khoảng thời gian đó, là khoảng thời gian mà em cảm thấy đau khổ nhất, Âu Thần lấy việc ghép thận để ép buộc em, mà anh thì… lại không ngừng nghi ngờ, giày vò em…”
“Sao anh biết?” Toàn thân Doãn Hạ Mạt như có luồng điện chạy qua, cô nhìn anh một cách kinh ngạc!
“Đúng, anh đã biết.”
Lặng im một lúc lâu, sau đó ánh mắt của Lạc Hi chùng xuống, anh nhẹ nhàng nói, “Lúc mới biết sự thực, anh rất giận em tại sao lại không nói cho anh biết, tại sao lại tự ý quyết định. Nhưng sau mấy ngày dằn vặt suy nghĩ, cuối cùng anh cũng đã hiểu ra…”.
“Lúc đó, anh có tư cách gì để cho em tin tưởng cơ chứ, trong con mắt của em, anh là một người hoàn toàn kh