Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

à tính thương mại trong các tác phẩm điện ảnh của ông được kết hợp hết sức hoàn mỹ, đạo diễn Ngô đã từng nhận được nhiều đề cử Oscar và đã giành được tượng vàng cho giải Phim nước ngoài hay nhất.
Có thể có một vai diễn trong phim của đạo diễn Ngô là một mơ ước lớn trong giới minh tinh trong nước, điều này không những kỹ năng diễn xuất của mình được khẳng định mà đó còn đồng nghĩa với việc nắm trong tay cơ hội được tiến quân ra thế giới điện ảnh quốc tế. Bộ phim đạo diễn Ngô quay năm nay là bộ phim bom tấn chuẩn bị tham dự giải điện ảnh Kim lộc, phim được tập đoàn Hạ Thị của ông chủ Hạ đầu tư, tuy nhiên diễn viên trong phim lại không phải được tuyển chọn từ các minh tinh đầu quân trong Công ty môi giới Tinh Điểm, mà được tuyển chọn rộng rãi trong phạm vi toàn châu Á. Việc tuyển chọn diễn viên tham gia đóng phim đều do đạo diễn Ngô quyết định, đã có rất nhiều diễn viên nổi tiếng trong nước và nước ngoài từ Hàn Quốc, Nhật Bản,… đã tới diện kiến đạo diễn Ngô.
Thái Ni kể lúc đầu đạo diễn Ngô không hề chú ý tới Doãn Hạ Mạt, chỉ vì mấy ngày vừa rồi, những tin tức đề cập tới tinh thần bất thường của Doãn Hạ Mạt trước cái chết của cậu em trai đã thu hút sự chú ý của ông ta. Đạo diễn Ngô cho rằng trạng thái trước mắt của Doãn Hạ Mạt có thể sẽ là ưu tiên hàng đầu xuất sắc nhất cho vai nữ chính trong bộ phim. Bởi vì bộ phim chuẩn bị quay có nội dung chủ yếu đề cập tới chính là câu chuyện về hai chị em dựa vào nhau mà sống, thế rồi người em trai mất đi để lại người chị sống trong đau khổ mất mát.
“Có lẽ đối với tất cả những xúc động của cô ấy thông qua bộ phim này, sẽ có tác dụng thức tỉnh, lôi được cô ấy thoát ra khỏi nỗi đau khổ khi mất người thân được chăng?” Qua điện thoại, câu nói này của Thái Ni khiến Trân Ân sững người kinh ngạc, sau đó cô mới đưa mắt nhìn về phía Doãn Hạ Mạt đang ngồi ngây ngô trước cửa sổ phòng khách, Trân Ân do dự đắn đo.
Giờ đây Doãn Hạ Mạt gầy tới mức đáng sợ.
Có lẽ cô ấy đã sút mất hơn mười cân so với ban đầu, nơi cổ tay cổ chân có thể nhìn rõ những mạch máu gân guốc, đôi mắt Doãn Hạ Mạt mở to lạ thường nhưng lại mông lung mờ mịt trống rỗng, da dẻ cô trắng bệch như thể đến nửa giọt máu cũng không còn. Khi Doãn Hạ Mạt ngồi trước rèm cửa sổ bị gió thổi tung, gió dường như có thể cuốn cô đi luôn được.
Doãn Hạ Mạt vô tri vô giác.
Ngoài thời gian làm cánh gà chiên ra, ngày ngày cô ngồi ngây người như bức tượng đá nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang chờ đợi một chút sinh mệnh cuối cùng trong cơ thể cạn kiệt của cô.
“Phải tìm cách thức tỉnh cô ấy thôi.”
Buổi chiều, sau khi bác sĩ thu dọn lại kim tiêm, ông đưa mắt nhìn Doãn Hạ Mạt ngây ngô ngồi đó một cái rồi quay qua nói với Âu Thần, sắc mặt ông cực kỳ nghiêm nghị:
“Ý chí của cô ấy quá tiêu cực, nếu như ngày nào cũng chỉ dựa vào cách tiêm chất dinh dưỡng để duy trì bồi bổ cơ thể thì e rằng cơ thể cô ấy sẽ có những tổn thương nghiêm trọng, lợi bất cập hại.”
Thức tỉnh cô ấy…
Chập tối, tự tay Âu Thần dùng chiếc thìa nhỏ múc nước táo ép nhẹ nhàng đưa lên miệng Doãn Hạ Mạt, anh nghẹn ngào nói:
“Ăn chút gì đi, được không?”
Doãn Hạ Mạt ngồi ngây người như bức tượng gỗ.
“Ngoan nào, ăn chút đi.”
Đưa chiếc thìa vào miệng Hạ Mạt, Âu Thần nín thở nhìn cô mặc nhiên nuốt nước ép táo xuống. Bên ngoài cửa sổ là ráng chiều dịu dàng, nhưng bên trong giọng Âu Thần lại cực kỳ căng thẳng.
“Nuốt xuống đi, đừng nôn ra nhé, Hạ Mạt…”
“Ọe…”
Doãn Hạ Mạt lại nôn ọe, nước dãi bẩn nôn ra vấy đầy trên người.
Thức tỉnh cô ấy…
Âu Thần giúp cô cởi bỏ quần áo bẩn trên người, lấy chiếc khăn lông ấm lau mặt và đôi tay cho Doãn Hạ Mạt. Trong phòng tắm, Âu Thần trầm mặc lặng lẽ đưa miếng xà phòng từng lượt, từng lượt rũ sạch quần áo cho Doãn Hạ Mạt, bọt xà phòng tràn đầy trong chậu giặt.






Trên tấm gương treo trong buồng tắm.
Khuôn mặt Âu Thần võ vàng tiều tụy.
Thức tỉnh cô ấy…
Giữa đêm khuya, Doãn Hạ Mạt nhìn sắc đêm bên ngoài cửa sổ, thân người cô vẫn không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên tư thế như cũ. Con mèo đen meo meo quấn quýt bên chân cô. Đôi mắt Hạ Mạt đờ đẫn nhìn vào hư vô trong màn đêm đen sẫm.
Âu Thần âm thầm đau đớn nhìn Doãn Hạ Mạt.
Đột nhiên, Âu Thần đưa tay kéo cô ra khỏi chiếc ghế, thân người cô nhẹ như bấc, Âu Thần chỉ cần kéo nhẹ một cái, cả người cô đã nhào ngay ra ngoài. Âu Thần đỡ lấy Doãn Hạ Mạt, hai tay anh ôm tấm thân gầy guộc mỏng manh như tờ giấy ẵm đi về hướng cửa phòng ngủ của Doãn Trừng!
Cửa phòng ngủ mở ra.
Giường của Doãn Trừng vẫn sạch sẽ thanh khiết như lúc xưa, hình như trong phòng ngủ vẫn tồn tại hơi thở của Doãn Trừng, hình như Doãn Trừng vẫn đang ngồi dựa đầu giường vẽ tranh. Trong khoảnh khắc cánh cửa phòng mở ra, hình như Doãn Trừng sẽ ngẩng đầu lên, sẽ có một nụ cười trên môi xuất hiện, sẽ gọi cô:
“Chị…”
Doãn Hạ Mạt ngơ ngác nhìn vào chiếc giường trống trải đó, có vẻ như cô đang ngạc nhiên, hình như cô đang nghĩ không ra, rằng tại sao giờ đã khuya rồi mà Tiểu Trừng vẫn chưa về nhà nhỉ.
Tron