Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.
hình từ Trân Ân, nhưng Trân Ân cũng chỉ nói lơ mơ không rõ ràng.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này, khi tận mắt nhìn thấy Doãn Hạ Mạt gầy gò đến mức như vậy, Đào Thục Nhi cũng thấy giật mình sợ hãi. Hơn nữa, ánh mắt của Doãn Hạ Mạt vô hồn, dường như chẳng nhìn thấy gì, Đào Thục Nhi ngạc nhiên, đưa tay lên quơ quơ trước mặt Doãn Hạ Mạt.
“Xin tránh ra.”
Âu Thần bất ngờ trầm giọng xuống và nói, nếu như không nhớ ra người phụ nữ trước mặt này là người đã từng được Doãn Hạ Mạt mời đến dự đám cưới thì anh đã bẻ gãy tay cô ta rồi.
“À, xin lỗi, chỉ là tôi…”
Đào Thục Nhi bừng tỉnh, cô ngượng ngùng vội đứng dẹp sang một bên, chân tay lóng ngóng đứng nhìn Âu Thần với gương mặt hết sức lạnh lùng đang kéo Doãn Hạ Mạt bước đi.
Đạo diễn Ngô gật đầu, rồi dẫn nhân viên đi về phía phòng họp bên cạnh để phó đạo diễn thông báo lịch thử vai với mọi người.
“Mọi người hãy chuẩn bị đi, năm phút nữa nhà biên kịch Chung Nhã sẽ nói tóm tắt cho mọi người về nội dung của bộ phim tại phòng họp, sau đó mọi người sẽ thử quay cùng một đoạn. Trợ lý và những nhân viên khác của các vị sẽ ngồi đợi tại phòng chờ.”
An Bân Ni, Phác Tố Cơ và Thẩm Tường cùng bước vào phòng họp, để trợ lý của họ ngồi chờ ở phòng hóa trang.
“Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Doãn Hạ Mạt.”
Đào Thục Nhi nhẹ nhàng dìu Doãn Hạ Mạt, nhìn Âu Thần nói.
Âu Thần im lặng dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của Doãn Hạ Mạt, sau đó nhìn bóng của cô khuất dần sau cánh cửa phòng hóa trang.
***
“Bộ phim kể về hai chị em luôn nương tựa vào nhau để sống qua ngày, bố mẹ họ mất khi họ còn nhỏ, em trai là một họa sĩ thiên tài…”
Trong phòng họp, nhà biên kịch Chung Nhã vừa tóm tắt nội dung của bộ phim, vừa để ý đánh giá mấy ngôi sao nữ ngồi trước mặt.
Thẩm Tường hoàn toàn không phải là nữ diễn viên chính thích hợp nhất mà cô nghĩ. Cô gái trong bộ phim là một cô gái bên ngoài rất mạnh mẽ, nhưng bên trong lại rất yếu đuối. Sự lạnh lùng ngạo mạn của Thẩm Tường từ trong ra ngoài đều được thể hiện rất rõ. Nhưng đạo diễn Ngô đã chọn Thẩm Tường tới thử vai, có thể là do kĩ năng diễn xuất của Thẩm Tường có thể che lấp được sự khác biệt về vẻ bề ngoài của cô ta.
Đào Thục Nhi, Phác Tố Cơ, và An Bân Ni xem ra đều là mẫu người phụ nữ dịu dàng và yếu đuối, họ khác biệt nhau ở chỗ, với Đào Thục Nhi, trong sự dịu dàng có chút gì đó e thẹn, Phác Tố Cơ trong sự dịu dàng toát lên vẻ hiền thục. Nhìn An Bân Ni, Chung Nhã chau mày, cô luôn cảm thấy đằng sau nụ cười dịu dàng kia, có một cái gì đó mà cô không thích cho lắm. Vẻ bề ngoài của ba người họ rất gần với nhân vật trong phim, chỉ là thiếu chút gì đó mạnh mẽ mà thôi.
Còn về Doãn Hạ Mạt.
Cô gầy hơn rất nhiều so với khi quay bộ phim Bản tình ca trong sáng làm cho Chung Nhã lúc vừa nhìn thấy Doãn Hạ Mạt không khỏi giật mình. Mặc dù Doãn Hạ Mạt gầy, nhưng cô lại có vẻ đẹp rung động lòng người, hình như tất cả nét đẹp đều được bộc lộ một cách không giấu diếm bằng tâm trạng tuyệt vọng. Nếu nói vẻ đẹp trước đây của Doãn Hạ Mạt có vẻ hơi mờ nhạt, thì lúc này vẻ đẹp của cô gái đang ngồi thẫn thờ bên cạnh Đào Thục Nhi kia lại làm cho người ta ngây ngất.
Chỉ có điều, tâm lý của Doãn Hạ Mạt quả thực đang có chút vấn đề, Chung Nhã do dự nhìn Doãn Hạ Mạt, tình trạng hiện nay của Doãn Hạ Mạt liệu có thể đóng phim được không?
“Hai chị em mặc dù sống kham khổ, nhưng họ rất vui vẻ, triển lãm tranh của đứa em trai Tiểu Thành sắp diễn ra. Ngày hôm đó anh cầm mấy bản tranh nháp đi đón chị là A Khiết đi làm đêm trong siêu thị về, bất ngờ có nhóm cướp đến cướp siêu thị…”
Chung Nhã nhập tâm vào kịch bản, cô nói một cách tỉ mỉ về nội dung của bộ phim. Mặc dù trừ Doãn Hạ Mạt, những minh tinh khác đều đã xem qua kịch bản, nhưng mọi người vẫn chú ý lắng nghe.
Tiểu Thành…
Triển lãm tranh…
Những chữ đó cứ nhẹ nhàng vang lên trong phòng họp…
Doãn Hạ Mạt bị ánh nắng chiếu khắp người, ánh sáng rực rỡ chiếu lên đôi hàng mi dài, cô ngồi yên bất động, vừa giống như đang lắng nghe điều gì đó, lại vừa giống như chẳng nghe thấy gì cả.
…
…
“Nếu như có cơ hội mở triển lãm tranh, em cũng không hy vọng có quá nhiều người đến”, Doãn Trừng chăm chú nhìn chị, “bởi vì những bức tranh đó đa số là vẽ cho chị…”
…
…
“… Tiểu Thành ngã vào vũng máu, máu nhuộm đỏ những bản nháp mà anh đang cầm trên tay. A Khiết bế Tiểu Thành từ trong vũng máu ra, cô gào thét kêu cứu một cách đau thương và tuyệt vọng…”
…
…
“Phịch…”
Cơ thể Doãn Trừng giật lên cao.
“Cho dòng điện mạnh thêm.” Bác sỹ la lên.
“Phịch…”
Cơ thể gầy guộc mỏng manh của Tiểu Trừng bị hút lên cao sau đó lại rơi trở về vị trí cũ. Máy đo điện tâm đồ vẫn liên tục kêu, chỉ thấy hiện lên một đường gạch thẳng ngang không có bất cứ một dấu hiệu nào của tim…
…
“… Rất xin lỗi, chúng tôi đã làm hết sức mình…”
Trong ánh nắng trưa, vị bác sỹ đi về phía Hạ Mạt, gương mặt ông hoảng hốt, đôi mắt nheo nheo vì bị chói, âm thanh, giọng nói của ông như sợi xơ bông đứt gãy chập chờn bay vào tai cô.
…
…
Ánh nắng vàng lặng lẽ chiếu rọi