Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bong Bóng Mùa Hè

Bong Bóng Mùa Hè

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2553 lượt.

rước đã”, Đào Thục Nhi khiêm nhường nói, rút điện thoại bấm số nói nhỏ gì đó.
Tủ đựng đồ trong lớp thường để thuốc men cấp cứu, Hạ Mạt lấy I-ốt, cồn và bông gạc trong đó ra. Hạ Mạt quay lại, quỳ xuống trước Đào Thục Nhi nhìn vết thương trên đầu gối cô, hỏi: “Cậu cần phải rửa vết thương, nếu không có thể sẽ bị nhiễm trùng mưng mủ. Hôm nay cậu có phải biểu diễn không? I-ốt diệt trùng mạnh hơn nhưng màu đậm nhìn thấy ngay, cồn sát trùng không bằng nhưng lại không có màu”.
“Không cần đâu…”
“Cồn hay I-ốt?”
Hạ Mạt vẫn cứ nhìn Thục Nhi không thèm để ý cô bạn đang cự tuyệt, nói giọng kiên quyết khiến Đào Thục Nhi tự dưng đớ người.
“… Cồn”.
“Được”.
Miếng gạc thấm đẫm cồn nhẹ nhàng áp vào vết thương, Hạ Mạt cần thận từng ly từng tí lau rửa vết thương trên đầu gối, máu cũng cầm dần. Hạ Mạt lấy miếng gạc ra, đứng dậy cười với Đào Thục Nhi, “Ổn rồi đó. Nhưng nếu bị mưng mủ nhất định phải đi bệnh viện đấy nhé”.
“Cảm ơn”.
Đào Thục Nhi gật đầu cảm kích.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên xuất hiện trước cửa lớp, anh ta vội vàng nhanh chân bước vào, thẳng tới trước mặt Đào Thục Nhi, gương mặt thất sắc nhìn vết thương trên đầu gối cô, “Sao lại bị thế này?! Sắp đến bản tin của đài truyền hình, sao em lại bất cẩn đến thế! Tôi đã bảo em bao nhiêu lần, phải cẩn thận giữ gìn thân thể mình, vẻ đẹp ngoại hình chính là vốn liếng cơ bản của em!”
“Xin lỗi…”, Đào Thục Nhi lí nhí, “sau này sẽ không lặp lại nữa…”
“Thực ra là do em…”, Trân Ân muốn giải thích.
“Đâu có, là do mình không cẩn thận”, Đào Thục Nhi cắt ngang rồi quay qua nói với người đàn ông trung niên, “Jam, ta đi thôi”.
Jam đỡ Đào Thục Nhi bước đi tập tễnh ra ngoài cửa lớp.
Bỗng Trân Ân phát hiện có vậy gì đó màu vàng lấp lánh trên mặt đất, cẩn thận nhìn lại, thì ra là cái lắc tay, cô vội vàng nhặt lên gọi: “Thục Nhi, là lắc của bạn phải không?”
Nhưng Đào Thục Nhi không nghe thấy, một chiếc ô tô đậu bên ngoài cửa lớp, Jam đỡ cô ấy ngồi vào trong, chiếc xem chạy đi. Có lẽ nhà trường đã đặc cách cho phép, bằng không làm sao chiếc xe có thể chạy vào tận cửa lớp.
Trân Ân đứng đó ngây người.
Hạ Mạt kê lại gọn gàng bàn ghế bị đổ hồi nãy, cầm cặp sách của Trân Ân nói: “Nếu không muốn đến muộn, chúng mình phải nhanh nhanh lên”.
A, đúng rồi!
Trân Ân lại quên khuấy mất chuyện đó!
Cô vội vàng chạy nhanh theo Hạ Mạt, lần này không còn dám gây lộn xộn nữa.Ra đến ngoài cửa lớp, khí nóng hầm hập bốc lên mặt, ánh nắng chói chang chiếu vào mắt, hai người chợt nhắm nghiềm mắt lại không mở ra nổi. Lá trên cây lấp lóa phản chiếu ánh nắng mặt trời, không một làn gió, cái nóng oi bức ngột ngạt, Trân Ân chỉ muốn quay trở vào trong lớp.
“Chị…”
Tiếng gọi trong veo, một cậu thiếu niên dáng cao cao ngồi trên chiếc xe đạp đang vẫy tay với họ.
Cậu ta chừng mười sáu tuổi mặc bộ đồng phục trường trung học Kiến Hoa, đôi chân rất dài, dáng người tuấn tú, giống như làn gió mát mùa hè dừng lại trước mặt hai cô gái. Nụ cười của cậu bé trong sáng đáng yêu, hàng lông mi vừa dài vừa đen, đôi mắt sáng mở to trong vắt, giống như cốc cam vắt có đá lập tức xua tan cái nóng ngày hè.
“Tiểu Trừng! Cậu đến gặp bọn mình à…”
Từng chuỗi từng chuỗi bong bóng màu hồng phấn dập dờn trong ánh mắt Trân Ân, trái tim cô đập dồn dập, đôi mắy cô trông hệt như hai hạt đào lớn.
“Chào chị Trân Ân”, Tiểu Trừng gật đầu lẽ phép chào Trân Ân, rồi nói với Hạ Mạt giọng quan tâm thân thiết, “Chị, em đến cửa hàng bánh chờ mãi chẳng thấy hai chị. Không có chuyện gì chứ, thầy giảng thêm bài à?”
Trân Ân ngượng nghịu gãi đầu.
“Trong lớp bất ngờ xảy ra sự cố nho nhỏ”, Hạ Mạt giải thích, rồi hỏi, “Cửa hàng trưởng có nổi cáu không?”
“Không”, Tiểu Trừng lắc đầu cười, “Đúng lúc em ở đó, chị cửa hàng trưởng nhờ em giúp phát quà cho khách hàng. Quà đã phát xong, em nói muốn đi xem sao hai chị lại chưa tới. Chị cửa hàng trưởng còn dặn em không được sốt ruột mà vội vàng hấp tấp”.
“Cái gì, cửa hàng trưởng lại có lòng tốt đến thế sao?! Trước đây chỉ cần mình đến muộn một phút là mặt bà ấy đằng đằng sát khí đến sợ”, Trân Ân bàng hoàng nói, “Tiểu Trừng, bà ấy đúng là có tà ý với cậu nên mới tử tế đến vậy”.
Hạ Mạt lườm Trân Ân.
Trân Ân vội vàng đưa tay bị miệng, vờ như câu nói đó không phải của mình. Ôi trời, thiếu chút nữa thì quên Hạ Mạt chúa ghét người nào trêu ghẹo Tiểu Trừng.
“Chỉ có một mình cửa hàng trưởng ở đó, nhất định là bận quýnh lên thôi, chúng mình nhanh lên nào”, Hạ Mạt nói.
“Đúng rồi! Đúng rồi”, Trân Ân liền phụ họa theo.
“Để em đèo hai chị đi”, Tiểu Trừng nói rồi đẩy chiếc xe đi. Từ đây đến bến xe bus còn một đoạn khá xa, đi bộ rất mất thời gian.
“Thế thì tốt rồi!”, Trân Ân sướng rơn nhảy lên, “Mình ngồi đằng trước!”. Ngồi trên gióng xe phía trước chả khác nào ngồi trong vòng tay Tiểu Trừng, hai cánh tay cậu ấy vòng quanh người thật lãng mạn.
Tiểu Trừng hơi ngượng nhìn Trân Ân: “Chị Trân Ân…”
Ánh mắt Tiểu Trừng trong veo nhìn Trân Ân, cô đành ủ rũ nói: “Thôi… được rồi…”
Hạ Mạt cười. Thích thú nhìn Trân Ân đứng bên Tiểu T


Disneyland 1972 Love the old s