XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

n tươi nuốt sống tôi vậy.
Chú thích:
Ngậm thìa bạc mà sinh ra: Số phận may mắn, sinh ra đã sung sướng
Đồng sàng dị mộng: Nằm chung một giường mà không cùng giấc mơ. Hay sống cùng nhau mà không chung một chí hướng.
Thông dâm: là hành vi quan hệ tình dục ngoài hôn nhân với người khác giới. Nói xong tính tình tôi tốt hơn nhiều, cảm xúc cũng không cuộn trào như hắn nữa, “Phí Như Phong, anh không cần ở trước mặt tôi bày ra vẻ mặt ôn nhu khó xử như vậy đâu, tôi không nghĩ sẽ lại tiếp tục ở cùng một chỗ với anh, cho nên tôi nhất định sẽ rời khỏi anh, tôi sẽ đem trái tim tôi rút khỏi anh từng chút, từng chút một!”
Ánh sáng trong mắt hắn tắt ngấm, ánh mắt trở nên cứng rắn và sâu không thể lường, hắn nâng cằm tôi lên “Tiểu Đình, lời nói của em sai rồi, mau thu lại những lời vừa rồi đi!” giọng nói của hắn mát dịu đến tận xương.
“Tôi sẽ rời khỏi anh, Phí Như Phong. Nếu anh chưa nghe rõ, tôi không ngại lặp lại thêm lần nữa, nếu anh còn vọng tưởng, tốt nhất là từ giờ trở đi anh hãy đánh mất suy nghĩ đó trong đầu đi.” Ánh mắt tôi lạnh nhạt, trong trẻo, ngạo nghễ.
“Em biết rõ giới hạn của anh!” Ánh mắt âm trầm sâu hút của Phí Như Phong giam cầm tôi, ngón tay hắn để lại dấu vết rõ ràng trên da thịt mềm mại của tôi, hắn nói vô cùng mềm mại nhẹ nhàng: “Anh đối với em như đối với một vị Hoàng Hậu, phù thủy nhỏ, lòng em rất rõ ràng điều đó mà, vì sao cứ nhất định phải ép anh?”
Tôi ép hắn, một người đàn ông ngay cả thứ cơ bản nhất trong tình yêu là địa vị ngang hàng, tôn trọng lẫn nhau cũng không thể cho tôi, nói tôi ép hắn, “Bởi vì so với tiết mục chân thành thâm tình của anh, tôi còn tình nguyện nhìn bộ dạng làm tổn thương tôi của anh hơn, ít nhất như vậy tôi sẽ không cảm thấy ghê tởm!” Cho tới bây giờ thì cách tốt nhất để chữa lành hoàn toàn một vết thương là xé toang nó một lần nữa! Khi nó đổ máu thêm lần nữa, bôi thuốc lên, như vậy sẽ khỏi thật nhanh!
“Em căn bản còn chưa biết cái gì là tổn thương thật sự!” Hắn chậm rãi túm lấy tôi, giống như tay thợ săn túm lấy con mồi “Em lựa chọn trở lại thời điểm ban đầu, em hy vọng chúng ta khai chiến thêm một lần nữa, được, rất tốt!” Hắn giận giữ cười lên, “Vậy hiện tại em nên làm tròn trách nhiệm của em, nằm trên giường tôi, giúp tôi ngủ!”
“Có thể, chỉ cần sau khi tôi thỏa mãn thú tính của anh, anh hãy tiêm thuốc ngủ vào nơi này cho tôi, để tôi có thể ngủ ngon một giấc.” Tôi vén cánh tay lên, trước đó tôi đã từng trưng bày thần kinh độc đáo của mình, càng xảy ra chuyện tôi không thể đối mặt thì nó lại càng sâu sắc, nó có thể liên tục làm việc không ngừng nghỉ, thậm chí ngay cả khi mệt mỏi đến mức cần nghỉ ngơi cũng sẽ hoàn toàn bỏ qua! Làm tình với một người đàn ông sắp làm chồng người khác, tham lam sự ôn nhu có nay biết nay có mai biết mai, chuyện như vậy, thần kinh của tôi mà có thể nghỉ ngơi mới là chuyện quái lạ! Ánh mắt hằn dời từ cánh tay tôi lên đến hốc mắt của tôi, con ngươi lạnh lẽo như băng của hắn co rút lại, trong chốc lát hiện ra đau đớn rõ ràng, dường như tôi thật sự đã làm tổn thương đến tận đáy lòng hắn. “Nếu 15 năm trước anh biết rằng trong cuộc đời anh sẽ xuất hiện một người phụ nữ tên là Liễu Đình,” hắn nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ không đồng ý lời hứa đó!”
Cảm giác nóng rực và lạnh băng cùng lúc xông vào trái tim tôi, dùng sức mạnh hoàn toàn khác nhau đem nó vặn vẹo xé nát, gần như nát thành từng mảnh.
Hắn lùi lại, “Vĩnh viễn đừng thử né tránh, rời khỏi anh, sự giận dữ của anh có bao nhiêu tối tăm, tốt nhất em đừng đi tìm hiểu!” Cửa đóng lại.
Không khí lạnh lùng chậm rãi lưu động trong phòng, ngoài cửa sổ một vài ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng xiên vào phòng, tôi ngồi ôm chân, Phí Như Phong nói đúng: Nói yêu với tôi, cũng chỉ là cho tôi thêm một vũ khí sắc bén để làm tổn thương hắn. Yêu tôi, chỉ có thể nhịn tôi, nhịn không nổi mà cũng không bỏ qua được thì cũng chỉ có thể giống như giam một con thú. Yêu tôi, là sai lầm lớn nhất kiếp này của hắn, càng là bắt đầu của bất hạnh đời hắn! Trái tim tôi vô cùng đau xót, tôi khẽ nhéo lồng ngực, một loại độc tên là tình yêu đã xâm nhập vào tận tim phổi tôi.
Ngày hôm sau tôi dẫn theo những nhân viên liên quan đi các công trình dưới danh nghĩa của Phí thị để kiểm tra tiến độ thi công, 6h40’ phụ trách các công trường đã đến họp ở văn phòng của tôi, công trường là nơi luôn có thể tạo ra vô số vấn đề khủng hoảng. Tôi xoay xoay chiếc bút trong tay, nhìn những người phụ trách từ cao xuống thấp ở các công trường bị câu hỏi của tôi làm cho quay cuồng đến mức đỏ mặt tía tai, 20h40’ mới chấm dứt cuộc họp, tôi một mình ngồi ở văn phòng, ngạo mạn chậm rãi nâng chén lên, nước thấm ướt đôi môi tôi, 20h50’ tôi đứng lên, tắt đèn phòng, xuống thang máy, đi ra khỏi Thăng hoa đại hạ.
Trước cửa tòa nhà có một chiếc limousine, Thiệu Phong đứng thẳng trước cửa xe, nhìn dáng đứng chắc là đứng đó cũng không ít thời gian rồi, hắn hơi nghiêng người, ánh mắt khi nhìn tôi có một chút tiếc nuối? Tiếc nuối? Nhanh đến mức tôi nghĩ đó chỉ là ảo giác của mình.
“Liễu tiểu thư, Phí tiên sinh có dặn, nếu trước 9