Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.
ông biết tự lượng sức mình, lộ ra còn bài cuối cùng, khiến cho nguyên khí bị tổn thương! Hôm nay mỗi bước, mỗi bước tôi đều đã đi sai, gần như đã bị vây chặt kín.
Mục đích của Phí Như Phong vô cùng rõ ràng, hắn muốn khống chế thân thể tôi, cũng muốn đánh đổ trái tim tôi.
Mà lợi hại nhất chính là, hắn biết được cách để hoàn toàn nắm được tôi trong tay ------- đó là làm cho tôi yêu hắn!
Hắn thông minh tuyệt đỉnh, đã nhìn ra điểm yếu lớn nhất của tôi, tôi có thể hoàn toàn tỉnh táo đối mặt với mọi thứ trên đời này chỉ trừ bỏ một thứ ---- Hạnh phúc! Tôi chưa bao giờ có được nó, cho nên tôi sẽ tranh thủ, không tiếc sức lực.
Vào lúc tinh thần tôi mệt mỏi, kiệt quệ nhất nhất, hắn lợi dụng đi vào, hắn đặt hạnh phúc trước mặt tôi, làm cho tôi muốn dừng lại chuyện với hắn mà không được! Đúng, hắn yêu tôi, bởi vì đây chính là cách duy nhất để làm cho tôi yêu hắn!
Trong ván bài giữa tôi và hắn, tôi muốn là duy nhất trong thế giới tình cảm của hắn, thì sao hắn lại không muốn tôi cam tâm tình nguyện cúi đầu xưng thần với hắn chứ?
Mà cách duy nhất để tôi có thể xoay chuyển nguy cơ của mình bây giờ chính là không yêu hắn nữa, không cần cũng không thể yêu hắn nữa! Nhưng tình cảm thì sao có thể tuân theo ý muốn của mình được, yêu đã khó, ngừng yêu còn khó hơn! Tôi không tìm ra lời nào để nói, tôi sững sờ nhìn người đàn ông phong thái dọa người, ánh mắt như sao trước mặt.
Hắn vươn một bàn tay, xoa mặt tôi: “Đừng phản kháng anh,” Hắn hôn lên trán tôi, “Xin em, Tiểu Đình, đừng phản kháng anh,” Hắn vuốt ve vành tai tôi, “Anh cho phép em làm bất cứ điều gì để phản kháng anh, anh đều chiều em, nhưng chỉ có chuyện này, Tiểu Đình, lùi lại đi thôi!” Tôi hơi giật mình đứng đó, không còn cảm giác, không thể ứng phó, hắn ôm tôi vào trong xe.
“Tới sân bay.” Hắn dặn dò lái xe, cẩn thận ôm tôi vào ngực hắn.
Tôi yên lặng ở trong lòng hắn, không một chút giãy dụa, tôi xem cảnh vật hai bên đang lùi dần về phía sau thật nhanh, từng thân cây mạnh mẽ lay động, một mảnh xanh biết.
Tôi thản nhiên mở miệng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng quanh quẩn trong xe: “Mẹ tôi từng nói với tôi ----- Đình Đình, cuộc đời luôn có nhiều kiếp nạn chẳng đáng vui mừng, mẹ không nên sinh con ra để con phải chịu dày vò. Nếu năm đó mẹ không sinh con ra, con có thể không cần phải đối mặt với những thống khổ sau này. Mà một đứa nhỏ càng thông minh, càng có điều kiện phát triển tốt thì sống trên đời này sẽ càng cực khổ, làm người bình thường lại có phúc hơn. Đình Đình, sinh ra con, là mẹ đã ích kỷ, mẹ không còn mặt mũi để nhìn con nữa, Đình Đình, xin con tha thứ cho mẹ!” Sau một phút, Phí Như Phong ôm chặt tôi, tôi sắp không thể thở nổi, cánh tay hắn gắt gao siết chặt toàn bộ mọi thứ của tôi, giống như không bao giờ có thể tách rời nữa, trái tim trong lồng ngực hắn đập mạnh, điên cuồng, kịch liệt. “Anh có lỗi với em.” Đầu của hắn chậm rãi vùi vào mái tóc dài của tôi, “Anh vô cùng có lỗi với em!” Giọng nói của hắn đè nén, nhỏ đến mức gần như vỡ vụn.
Thời điểm một người đàn ông nói có lỗi với bạn, thì hắn đã quyết định cuối cùng sẽ phụ bạn!
Tôi tỉnh táo nhận ra rằng --- đối với Phí Như Phong mà nói, Lucia La Rochelle thật sự có ý nghĩa vô cùng lớn. Phí Như Phong không phải sinh ra trong một gia đình tầm thường, hắn là kẻ ngậm thìa bạc mà sinh ra, nhất định phải vì thân phận cao quý của hắn mà trả giá thật lớn, hôn nhân của hắn cho tới giờ đều là vì gia tộc, vì vinh quanh mà làm tròn bổn phận. Huống chi xét về mọi mặt từ tình cảm, dòng dõi, giá trị kinh doanh, sức mạnh gia tộc thậm chí là cả ngoại hình của Lucia La Rochelle đều xứng với hắn, cuộc hôn nhân này có thể nói trăm lợi mà không có lấy một hại.
Nếu muốn một thương nhân bỏ đi lợi ích trong tay để đổi lấy một tình yêu không có chút ích lợi gì cho hắn, rõ ràng là người ngốc nói mơ rồi!
Tình yêu có thể chiến thắng tất cả sao? Người nói lên những lời này thật sự ngây thơ đến cỡ nào chứ!
Đàn ông đều dùng tình yêu để làm cái cớ, có nó, mọi hành vi của họ đều đáng được tha thứ, tất cả những gì họ sắp xếp thì phụ nữ đều nên vui vẻ chịu đựng, tình yêu, không thể làm cho họ buông ra dù chỉ một mẩu đá, một hạt cát trong tay, nhưng lại có thể làm cho phụ nữ vì nó mà có thể hy sinh cả cuộc đời.
Mà chuyện kinh khủng nhất --- Giang Nặc là ân nhân cứu mạng của Phí Như Phonh!
Tôi tỉnh táo, lạnh đến tận xương tủy!
Thế kỷ hai mốt vẫn có chuyện cổ tích, đúng là gặp ma mà!
Tôi mềm mại nằm trong lòng hắn, lên phi cơ, cứ yên lặng như thế mà trở lại Tuyên Thành.
Hai tuần sau, toàn bộ Thăng Hoa Đại Hạ giống như rơi vào vùng thời tiết xấu, có gió bão tràn về, mưa rào sấm chớp, không khí biến đổi liên tục, còn thỉnh thoảng có thêm cả mưa đá hay băng tuyết, nhân viên mỗi ngày đi làm ai ai cũng nơm nớp lo sợ. Phí Như Phong lạnh nhạt, âm trầm, vui giận bất thường, không hài lòng một chút liền ra sức mắng mỏ, mỗi ngày người từ tầng 50 bị đá xuống tầng 28 30 đều tăng lên, trong lòng bàn tay ai cũng đẫm mồ hôi, như gặp kẻ địch lớn, sợ một phút sau cái vận xui đó sẽ đến tìm chính mình!